Bàn đào

蟠桃

Bàn: Quanh co. Ðào: Cây đào.

Bàn đào là cây đào có thân mọc quanh co ở cõi Tiên.

Theo sách Thập Châu Ký, biển đông có núi Ðạc Sách sơn, trên đỉnh có cây đào lớn, thân mọc quanh co đến 3000 dặm, gọi là cây Bàn đào hay cây Ðào Tiên.

Bàn đào là loại cây ở thượng giới, trồng nơi vườn Ðào Tiên của Ðức Phật Mẫu. Tương truyền vườn Ðào Tiên của Phật Mẫu có 3600 cây Bàn đào, chia ra:

■ Ðàng trước có 1200 cây, hoa nhỏ quả nhỏ, 3000 năm mới chín một lần. Người ăn đào nầy, thân thể khỏe mạnh nhẹ nhàng.

■ Khoảng giữa có 1200 cây, quả ngọt thơm, 6000 năm mới chín một lần. Người ăn đào nầy có thể bay bổng lên mây, trường sanh bất lão.

■ Ðàng sau có 1200 cây, vân cây đỏ tím, hột vàng nhạt, 9000 năm mới chín một lần. Người ăn đào nầy thì được thọ bằng Trời Ðất.

Vào thời nhà Hán bên Tàu, vua Hán Võ Ðế rất mộ đạo nên cất một Hoa Ðiện lộng lẫy và ngày đêm đến Hoa Ðiện cầu khẩn Ðức Phật Mẫu giáng xuống trong dịp lễ khánh thọ của Ngài. Ðức Phật Mẫu cảm lòng thành của nhà vua, nên bằng lòng giáng xuống. Ðêm rằm Trung Thu, đúng giờ Tý, Ðức Phật Mẫu cỡi chim Thanh loan cùng với Cửu vị Tiên Nương, và 4 Tiên đồng Nữ Nhạc, giáng xuống sân Hoa Ðiện.

Ðức Phật Mẫu ban cho Hớn Võ Ðế bốn quả Ðào Tiên và bảo Tiên đồng Nữ Nhạc đờn và ngâm bài chúc thọ.

Hớn Võ Ðế nhận lãnh Ðào Tiên, lấy ra ăn chừa hột, bảo thái giám đem ương. Ðức Phật Mẫu cười và phán rằng:

"Trái Bàn đào nầy là thứ Ðào Tiên rất quí, ở cõi thế gian không trồng được, vì đất mỏng lắm. Cây Bàn đào trồng 3000 năm mới trổ bông, 3000 năm mới kết quả, 3000 năm mới chín. Người ăn vào thì được sống mạnh khỏe và trường thọ."

Kinh Ðệ Cửu cửu:
Hội Bàn đào Diêu Trì Cung,
Phục sanh đào hạnh rượu hồng thưởng ban.