Di ngôn bất hủ
ID015267 - Tự Điển : Di ngôn bất hủ 🖶 Print this Tự Điển
dictionary : Cao Đài Tự Điển - Vần D
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

Di ngôn bất hủ

遺言不朽

A: The indestructible last-words.

P: Les dernières paroles indestructibles.

Di: Sót lại, để lại, tặng biếu. Ngôn: lời nói. Bất: không. Hủ: gỗ mục.

Di ngôn là lời nói của người chết để lại.

Bất hủ là không mục nát.

Di ngôn bất hủ là lời nói của người chết để lại không bao giờ mục nát, có giá trị vĩnh viễn, làm khuôn thước cho đời sau.

Như vua Hớn Chiêu Liệt (Lưu Bị thời Tam Quốc) trước khi chết, kêu con là Thái Tử Lưu Thiện đến dặn rằng:

Vật dĩ ác tiểu nhi vi chi, 勿以惡小而為之
Vật dĩ thiện tiểu nhi bất vi. 勿以善小而為

Nghĩa là:

Chớ cho việc ác nhỏ (tội không đáng kể) mà làm,
Chớ cho việc thiện nhỏ (công không đáng kể) mà không làm.

Đây quả thật là di ngôn bất hủ của Lưu Bị.

Đối với người tu hành, hai câu nầy có một giá trị đặc biệt trên phương diện lập công bồi đức, nên trong bài Kinh Nhập Hội, Đức Phạm Hộ Pháp có viết rằng: "Phép tu vi là kế tu hành." Người tu hành, phải bắt đầu tập làm các việc lành nhỏ, rồi dần dần mới tới việc lành lớn. Nhiều cái công đức nhỏ gom lại cũng thành công đức lớn. (Tụ thiểu thành đa).