覺悟

A: To awake.

P: Réveiller.

Giác: Hiểu biết, tỉnh ra mà biết rõ đạo lý. Ngộ: tỉnh ra mà biết rõ.

Giác ngộ là tỉnh ra mà thấu rõ chơn lý.

Giác ngộ có 3 trình độ, tức là có ba bực:

- Người phàm tỉnh ra mà nhận biết thân nầy là cội khổ, cõi trần là cõi tạm, nên lo tu hành, đạt được sự Tự giác thì đắc thành bực Thánh.

- Khi đã đạt được Tự giác rồi, thì đi giác ngộ người khác để họ tự giác như mình. Đó là Giác tha. Hễ đạt được Tự giác và Giác tha thì đắc thành bực Tiên hay Bồ Tát.

- Đến bực Phật thì có: Tự giác, Giác tha, và Giác hạnh viên mãn, gọi là Chánh giác.

Cái tánh giác ngộ vẫn thường có nơi mỗi chúng sanh, song con người chẳng tự biết mình, chẳng phân chơn giả, cứ mãi say mê đường vật chất, lấy giả làm chơn, nên phải đắm chìm trong biển khổ luân hồi. Đó là vô minh. Nếu bỏ được vô minh thì cái tánh giác ngộ hiện ra ngay.

KKTD: Tăng huyền linh giác ngộ chí thành.

KKTD: Kinh Khi Thức Dậy.