Hữu phước bất khả hưởng tận
ID016336 - Tự Điển : Hữu phước bất khả hưởng tận 🖶 Print this Tự Điển
dictionary : Cao Đài Tự Điển - Vần H
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

Hữu phước bất khả hưởng tận

有福不可享盡

Hữu: Có, trái với Vô là không. Phước: hạnh phúc, may mắn tốt lành. Bất khả: không nên. Hưởng tận: hưởng hết.

Hữu phước bất khả hưởng tận: Có phước không nên hưởng cho hết cả.

Trong sách Minh Tâm Bửu Giám có viết rằng:

Phàm nhân hữu thế bất khả ỷ tận,
Hữu phước bất khả hưởng tận,
Bần cùng bất khả khi tận.
Thử tam giả nãi Thiên Địa tuần hoàn, chu nhi phục thỉ.

Nghĩa là:

Phàm người có thế thì chớ nên ỷ hết vào thế,
Có phước chẳng nên hưởng hết cả phước,
Bị nghèo khổ chẳng nên khinh tất cả,
Ba cái đó, ấy lẽ tuần hoàn của Trời Đất, đi giáp một vòng rồi trở lại mối khởi đầu.