Phóng tâm - Giới tâm
ID018038 - Tự Điển : Phóng tâm - Giới tâm 🖶 Print this Tự Điển
dictionary : Cao Đài Tự Điển - Vần P
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

放心 - 戒心

A: To liberate the heart - To preserve the heart.

P: Libérer le coeur - Préserver le coeur.

Phóng: Thả ra, buông lỏng, phát ra. Tâm: cái tâm của con người. Giới: ngăn cấm.

Phóng tâm là buông lỏng cái tâm, tức là để cho nó tự do, hết nghĩ ngợi điều nầy lại tới điều khác, nhảy vào nhảy ra liên tục như con khỉ hay con ngựa, nên gọi là tâm viên ý mã.

Trái với Phóng tâm là Giới tâm.

Giới tâm là gìn giữ cái tâm, ngăn cấm cái tâm không cho tư tưởng bậy bạ, mà phải tập trung vào một điều nhứt định.

Khi chúng ta cúng Đức Chí Tôn hay Đức Phật Mẫu và các Đấng thiêng liêng, chúng ta cần phải giữ cái tâm, gìn cái ý, đừng cho phóng tâm, kềm giữ nó để tập trung tất cả tinh thần vào lời kinh tiếng kệ, hiến dâng trọn vẹn cả thể xác, trí não tinh thần lên Đức Chí Tôn, Đức Phật Mẫu. Như vậy thời cúng của chúng ta mới có giá trị.

Còn nếu như quì cúng Đức Chí Tôn hay Đức Phật Mẫu mà ta không kềm giữ cái Tâm, cứ để nó phóng ra hoài, hết nghĩ điều nầy lại nhớ điều khác, thì thời cúng của chúng ta đạt hiệu quả rất thấp, chỉ hơn người không cúng một chút mà thôi.

Nói thì dễ, chớ khi thực hành kềm giữ cái Tâm thì mới thấy rất khó, càng kềm giữ thì nó càng phóng ra mạnh mẽ. Nhưng nếu chúng ta cương quyết, với sự nhẫn nại luyện tập thì dần dần chúng ta sẽ giữ được cái Tâm như ý muốn.

Kinh nghiệm của các Chức sắc tiền bối truyền lại hai phương pháp Giới tâm có hiệu quả, giúp chúng ta không bị phóng tâm trong các thời cúng Đức Chí Tôn hay Đức Phật Mẫu.

Hai phương pháp nầy tương ứng với hai trình độ, đã được thực hành và chứng nghiệm kết quả tốt đẹp.

1. Đánh vần từng chữ của câu kinh:

Khi nghe đồng nhi tụng kinh, chúng ta dùng tư tưởng theo dõi từng tiếng một, đánh vần thầm trong trí từ chữ một như lúc mới tập đọc. Như vậy, tư tưởng của chúng ta bị buộc ràng vào công việc nầy nên nó không có phút nào rảnh rang xao lảng mà phóng đi.

Trong thời cúng, chúng ta mắc lo nghe tiếng kinh, lo đánh vần cho kịp tiếng tụng kinh, thì tư tưởng của ta cũng theo lời kinh tiếng kệ mà không phóng ra ngoài.

Tuy nhiên, chúng ta cũng phải tập luyện nhiều lần, thì mới đạt được kết quả mong muốn. Mỗi lần luyện tập, chúng ta thấy tiến bộ hơn một chút, còn có phóng tâm, nhưng lần hồi số lần phóng tâm giảm bớt và cuối cùng thì dứt hẳn.

2. Chú trọng từng ý nghĩa của câu kinh:

Nếu chúng ta nghiên cứu hiểu được ý nghĩa của từng câu kinh thì điều nầy giúp hay cho chúng ta hơn nữa.

Chúng ta lắng nghe đồng nhi tụng kinh, tập trung tư tưởng theo dõi ý nghĩa của từng tiếng kinh, mắt chăm chú nhìn Thiên Nhãn, gìn giữ như vậy trong suốt thời gian tụng kinh.

Lúc mới tập, chúng ta có thể đọc kinh nho nhỏ theo đồng nhi và tưởng nhớ tới ý nghĩa của mỗi lời kinh.

Như vậy thì: Mắt lo nhìn Thiên Nhãn, tai lo nghe, miệng lo đọc, trí não lo theo dõi ý nghĩa lời kinh, thì chúng ta kềm giữ được cái Tâm, không cho nó có thời giờ để phóng túng ra ngoài.

Nếu chúng ta kiên trì luyện tập, và với lòng tín ngưỡng mạnh mẽ nơi Đức Chí Tôn và Đức Phật Mẫu, luồng điển lực của chúng ta lần lần mạnh mẽ, vượt lên không gian, đến được với các Đấng thiêng liêng. Các Đấng mới cảm được các lời cầu nguyện của chúng ta thì lời cầu nguyện mới có thể ứng nghiệm được. Đó là chúng ta đạt được bí pháp trong thể pháp cúng kiếng đó vậy.