Tiến hóa (Tấn hóa) - Luật Tiến hóa
ID019079 - Tự Điển : Tiến hóa (Tấn hóa) - Luật Tiến hóa 🖶 Print this Tự Điển
dictionary : Cao Đài Tự Điển - Vần T
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

Tiến hóa (Tấn hóa) - Luật Tiến hóa

進化 - 律進化

A: The evolution - The law of the evolution.

P: L" évolution - La loi de l" évolution.

Tiến: Bước tới, đi lên, dâng đồ cống. Hóa: thay đổi, biến hóa.

Tiến hóa hay Tấn hóa là biến đổi theo hướng phát triển đi lên, từ thấp lên cao, từ đơn giản đến phức tạp, từ trược tới thanh, từ ác tới thiện.

Nếu biến đổi theo chiều ngược lại thì gọi là: Thoái hóa.

Thuyết Tiến hóa: A: Evolution theory. P: Évolutionnisme.

Thuyết Tiến hóa là học thuyết về nguồn gốc và sự phát triển của sinh vật.

Hai nhà bác học lần lượt nêu ra thuyết Tiến hóa của sinh vật là: Lamark (Pháp) và Darwin (Anh).

1. Jean Baptiste de Lamark (1744-1829) nêu lên thuyết Tiến hóa của sinh vật trước Darwin, cho là các loài sinh vật có cùng nguồn gốc, loài nọ biến hình trở thành loài kia, tiến triển từ những sinh vật đơn giản nhất lên những sinh vật ngày càng phức tạp hơn (động vật có hệ thần kinh). Hai nguyên nhân của sự biến hình tiến hóa là: - Xu hướng tự phát muốn hoàn chỉnh của sinh vật. - Ảnh hưởng môi trường. Luật thích nghi: môi trường tác động gián tiếp qua những biến đổi trong thói quen và tạp quán và do sự xuất hiện những yêu cầu mới. Những yêu cầu mới buộc sinh vật phải rèn luyện thêm một số bộ phận nào đó, hoặc thôi sử dụng một số khác.

Thí dụ, con hươu cao cổ: đất khô, ít cỏ, nó phải ăn lá cây cao, do nghểnh cổ và kiễng chân mãi, nên cổ và chân trước dài ra, có thể ăn lá cây cao 6 mét. Luật di truyền: các biến đổi tạp nhiễm của cá thể truyền lưu cho thế hệ sau.

2. Charles Darwin (1809-1882), sau Lamark, đề ra một lý luận khoa học sâu rộng hơn cho thuyết Tiến hóa về sự phát triển của sinh vật. Theo Darwin, cuộc đấu tranh sinh tồn, giống nào thích ứng được thì sống theo qui luật chọn lọc tự nhiên. Tính biến đổi và tính di truyền đều là thuộc tính của vật hữu cơ. Biến đổi nào có lợi cho nó trong cuộc đấu tranh sinh tồn thì thành cố định. Môi trường chọn lọc một cách khách quan, máy móc, những cá thể nào mang những biến đổi thích nghi; các biến đổi ấy xuất hiện ngẫu nhiên, không do sinh vật chủ định. Trong khi tích lũy và di truyền lại từ thế hệ nầy sang thế hệ khác, những biến đổi ấy quyết định sự xuất hiện của những động vật và thực vật mới.

Đó là 2 học thuyết Tiến hóa duy vật của 2 nhà khoa học Pháp và Anh. Họ nghiên cứu sự biến đổi cơ thể của các loài sinh vật thích nghi với môi trường sống mà đề ra học thuyết.

Chúng ta có thể rút ra kết luận: Mọi vật đều luôn luôn tiến hóa. Tiến hóa là sống, không tiến hóa là chết.

* Đạo Cao Đài nêu lên chẳng những thuyết Tiến hóa mà còn hơn thế nữa, là Luật Tiến hóa bao trùm lên tất cả các loài sinh vật trong Càn Khôn Vũ Trụ, gồm cả hai phần: thể xác và linh hồn, tức là phần hữu hình và phần vô hình.

Phần thể xác là phần hữu hình, Luật Tiến hóa đi từ vật chất kim thạch, lên Thảo mộc, rồi lên Thú cầm, và sau cùng là Nhơn loại.

Phần linh hồn là phần vô hình, Luật Tiến hóa đi từ vật chất kim thạch hồn, lên Thảo mộc hồn, rồi Thú cầm hồn, đến Nhơn hồn. Nhơn hồn còn phải tiếp tục tiến hóa lên Thần hồn, Thánh hồn, Tiên hồn và Phật hồn. Tới Phật hồn rồi, chưa phải là hết nấc thang tiến hóa, Phật hồn còn phải tiến lên nấc cuối cùng nữa là Thiên hồn, hòa nhập vào Thượng Đế.

Như thế mới gọi là đi giáp một chu kỳ Tiến hóa của Càn Khôn. Sau đó, linh hồn được an nghỉ một thời gian, rồi sẽ bước vào chu kỳ Tiến hóa tiếp theo cao cấp hơn và bắt đầu tiến hóa tiếp trong chu kỳ Tiến hóa mới. (Xem: Nhơn Sanh quan, vần Nh)

Các sinh vật luôn luôn tiến hóa, con người luôn luôn tiến hóa, Càn Khôn Vũ Trụ luôn luôn tiến hóa, tiến hóa mãi mãi.......

Nếu sự tiến hóa ngưng lại, Luật Tiến hóa không thực hiện được thì đó là sự hủy diệt của Càn Khôn Vũ Trụ.

Kinh Giải Oan: Vòng xây chuyển vong hồn tấn hóa.

Chú Giải Pháp Chánh Truyền: Trong Hiệp Thiên Đài có Hộ Pháp thay quyền các Đấng thiêng liêng và Thầy mà gìn giữ công bình tạo hóa, bảo hộ nhơn loại và vạn vật lên cho tới địa vị tận thiện tận mỹ, người thì tận thiện, còn vật thì tận mỹ. Chẳng cần lấy sức mình mà lập, chỉ bảo hộ cho sự tấn hóa tự nhiên khỏi điều trở ngại.