Tứ đại giả hiệp
ID019530 - Tự Điển : Tứ đại giả hiệp 🖶 Print this Tự Điển
dictionary : Cao Đài Tự Điển - Vần T
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

Tứ đại giả hiệp

四大假合

Tứ: Bốn, thứ tư. Đại: lớn. Giả: không thật, tạm thời. Hiệp: hợp.

Tứ đại giả hiệp là bốn chất lớn trong Càn Khôn Vũ Trụ tạm hợp lại mà tạo thành con người và vạn vật.

Bốn chất lớn (Tứ đại) ấy là:

· Đất (Địa),
· Nước (Thủy),
· Gió (Phong),
· Lửa (Hỏa).

Thuở xưa, một triết gia Hy Lạp đưa ra thuyết Tứ đại nguyên tố luận, chủ trương rằng: Vũ trụ do bốn thứ nguyên tố lớn tạo thành. Bốn nguyên tố lớn đó là: đất, nước, gió, lửa.

Từ thuyết nầy, người ta cho rằng, thân thể của con người cũng do bốn nguyên tố ấy cấu thành, nên gọi là Tứ đại giả hiệp. Giả hiệp là tạm hợp lại trong một thời gian khi xác thân còn sự sống. Khi xác thân chết, da thịt thúi rã, bốn nguyên tố đó lại tách ra và trở về cùng vũ trụ.

Tứ đại giả hiệp tạo thành xác thân là:

· Xương, thịt, răng, gân và các chất cứng khác thuộc Đất.
· Huyết dịch và các chất lỏng khác thuộc về Nước.
· Thân nhiệt của cơ thể thuộc về Lửa vì tính của nó ấm.
· Các chất khí trong thân thể thuộc Gió, vì tánh nó động.

Khi xác thân của con người chết, Tứ đại không còn tạm hiệp nữa, mà bắt đầu tan rã. Tan rã xong rồi thì sẽ tạm hiệp để tạo thành vật thể khác. Tứ đại cứ tạm hiệp rồi tan rã, rồi tạm hiệp, rồi tan rã, cứ như thế, thoạt thấy có, thoạt thấy không, rõ ràng là giả tướng.

Nhờ hiểu rõ bốn chất tạm hiệp mà người tu giác ngộ, dứt mê, không còn chấp cái xác thân tứ đại giả hiệp nữa.