Thiên địa bất nhân
ID020146 - Tự Điển : Thiên địa bất nhân 🖶 Print this Tự Điển
dictionary : Cao Đài Tự Điển - Vần TH
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

Thiên địa bất nhân

天地不仁

Thiên: Ông Trời, từng Trời, cõi Trời. Địa: đất. Bất: không. Nhân: lòng thương người mến vật.

Bất nhân: không có lòng thương xót, lạnh lùng trước mọi vật và mọi hiện tượng, đúng thời thì dùng, hết thời thì bỏ, không thương xót, không tư vị, cứ một đường tiến tới.

Trong sách Đạo Đức Kinh, Đức Lão Tử viết:

Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật như sô cẩu;
Thánh nhơn bất nhân, dĩ bách tính như sô cẩu.

Nghĩa là:

Trời Đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm;
Thánh nhơn bất nhân, coi trăm họ như chó rơm.

Sô cẩu: dịch là chó rơm, lấy rơm kết thành hình con chó, dùng trong các buổi lễ. Khi dùng xong thì đốt bỏ.

Trời Đất công bình, nguyên tánh thản nhiên lạnh lùng, không vì có kẻ chết rét bởi cái lạnh của mùa Đông mà dẹp bỏ mùa Đông, nên nói là "bất nhân".

Thánh nhơn công bình, không tư vị ai, không biết ăn hối lộ của ai, nên cũng nói là "bất nhân".

Đức Lão Tử cho rằng, "bất nhân" như đã giải trên, là qui luật của Trời Đất và các bậc đạt đạo (Thánh nhơn), khi tu đạt đến bực hiểu rõ qui luật của Càn Khôn vạn vật thì các bậc ấy thản nhiên trước các đổi thay của Trời Đất, của vạn vật.