Luật công bình thiêng liêng
ID025475 - Chương : Luật công bình thiêng liêng 🖶 Print this Chương
Phần : Phần VII: Phương tu Đại Đạo
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Tuyển Tập
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Long Thành (1942-1998)

Luật công bình thiêng liêng

1. Nhân loại đắm chìm trong luyến ái tà mị.

Con biết rằng Thầy thương yêu nhân loại là dường nào chưa ? Những điều ngăn trở đều do nơi tiền khiên của cả chúng sanh. Đã vào trọn một thân mình nơi ô trược thì Thầy đây cũng khó mà rửa với một gáo nước mà đặng trong sạch. Nhơn loại đã thâm nhiễm vào tình luyến ái tà mị trên mười ngàn năm thì thế nào cổi thánh đức trong một lúc chẳng tới một năm(*) cho trọn lành đặng.

(*) Đức Chí Tôn dạy bài nầy ngày 22/09/1926

2. Đối lực chánh tà.

Rất đỗi Thầy là bực Chí Tôn đây mà còn bị chúng nó mưu lén cho qua Thánh ý Thầy thay, một đàng trì, một đàng kéo, thảm thay các con chịu ở giữa.

Thầy dạy các con một điều là biết tranh đấu cùng Thầy ; hễ nó tấn thì mình chống, cân sức cho bằng hay là trỗi hơn mới đắc thắng. Các con chịu nỗi thì Đạo thành, còn các con ngã thì Đạo suy. Liệu lấy !

3. Luật công bình thiêng liêng.

Cầm cả quyền hành vô lượng nơi tay. Thầy ngó một cái cũng đủ tiêu diệt nó(**) đặng, nhưng mà phép công bình thiêng liêng chẳng phải nên vậy. Ấy cũng là cơ mầu nhiệm cho các con có thế lập công quả.

Nơi Bạch Ngọc Kinh hơn sáu chục năm trước chư Thần, Thánh, Tiên, Phật thấy đại nộ Thầy nên ra tình nguyện hạ thế cứu đời.

Thầy coi bọn ấy lại còn làm tội lỗi hơn kẻ phàm xa lắm.

Thầy nói cho các con biết : Dầu một vị Đại La Thiên Đế xuống phàm mà không tu, thì cũng khó trở lại địa vị đặng. Các con nghe à ! ( TNHT. QI. Tr 51 )

(**) Nó : Chỉ sự luyến ái tà mị (lời chú của soạn giả)

4. Đức tin tuyệt đối và lòng đại hùng, đại lực, đại từ bi.

Thầy khuyên các con nhớ hoài rằng : Thầy của các con là Ông Thầy Trời, nên biết một ổng mà thôi, thì đủ, nghe à !

Ngôi vị Bạch ngọc Kinh chẳng ưa chứa kẻ hung hăng mà lạ một điều là kẻ hung hăng đạo đức thường phá cửa lún đặng vào, địa vị phần nhiều đoạt bởi kẻ ấy.

Các con hiền mà dữ, các con yếu mà mạnh, các con nhỏ nhoi mà là quyền thế, các con nhịn nhục mà các con hành phạt, cử chỉ các con khá tập sao cho nghịch với cử chỉ thế tình, thì là gần ngôi Tiên, Phật đó. (TNHT. QI. Tr 49)