Đức hạnh
ID025476 - Chương : Đức hạnh 🖶 Print this Chương
Phần : Phần VII: Phương tu Đại Đạo
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Tuyển Tập
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Long Thành (1942-1998)

Đức hạnh

1. Minh tâm kiến tánh.

Đạo đức cần trau nơi tâm là chỗ chẳng ai thấy được. Rèn trau cho thuần mỹ tánh, rồi mới lần đến bề ngoài, trọn hết cả ngoài trong thì chừng ấy thân hình tâm trí chắc khư, nào ai lay chuyển cho được. Lo ngoài quên trong, che bề trong trau bề ngoài .. . cũng như có xác không hồn, chuộng hữu hình mà quên các huyền bí chơn truyền. Than ôi ! có hình thể xương thịt mà chơn hồn phưởng phất nơi xa thì cái thân vô dụng ấy trơ trơ như khối đá dựa đường như khúc cây bên trủng. Có đèn dầu đầy mà thiếu hơi lửa nhen lên thì cũng phải mờ mịt thâm u, trông chi soi sáng.

Ấy vậy nên biết mà răn mình, cái tâm là vật người không thấy được, khá dồi trau nó trước. Nên hiểu kỹ lời, bằng chẳng thấu thì tu có ích chi.

Nhàn Âm Đạo Trưởng ( TNHT. QII. Tr 46-47 )

2. An tâm, tỉnh trí, tắt lửa lòng, không kiêu căng tự đại.

Muốn an tâm tỉnh trí và đè nén lửa lòng cần phải có một nghị lưc vô biên, một tâm trung quảng đại thì mới khỏi bực tức với những trò đã vì mạng lịnh thiêng liêng phô diễn ở nơi thâm hiểm nặng nề nầy.

Than ôi ! Cái nư giận thường làm đổ nát những công sáng tạo đã qua, không biết bao nhiêu vĩ đại.

Thái Thượng Đạo Tổ . (TNHT. QII. Tr 92-93 )

"Tánh kiêu căng tự đại là hang thẳm chôn lấp trọn thân hình, hồn phách đó, nên ghi nhớ mà lập tâm sửa mình"

Quan Thánh Đế Quân. (TNHT. QII. Tr 74 )

3. Hòa ái, tương thân, đồng tâm, hiệp chí.

Đạo quí là tại Hòa. Các em nghĩ thử mà coi, tạo Thiên lập Địa cũng bởi âm dương hòa hiệp, sanh hóa muôn loài cũng nơi một chữ hòa, đến đỗi như thân con người có tạng , có phủ. Tạng phủ ấy nếu chẳng hòa thì con người chẳng hề sống bao giờ. Kịp đến tâm hồn bất hòa thì thất tình lục dục đều phát khởi tranh ngôi với thần lương tâm, nếu kém lực thì con người ấy duy có sanh hoạt trong vòng vật dục chớ chẳng hề biết Thiên lý là gì ?

. Còn gia đình chẳng hòa, thì cha con mích nhau, chồng vợ lìa tan, anh em ly tán.

. Còn trong luân lý chẳng hòa, thì dân cư bất mục, nước chẳng hòa thì sanh ly loạn.

. Còn cả thế giới bất hòa thì nhơn loại đấu tranh.

Vì vậy Thiếp khuyên các em dĩ hòa vi Tiên.

Thường Cư Nam Hải Quan Âm Như Lai. (TNHT. QII. Tr 85-86 )

LỜI DẠY CỦA ĐỨC CHÍ TÔN
Chẳng quản đồng tông mới một nhà.
Cùng nhau một Đạo tức một cha.
Nghĩa nhân đành gởi thân trăm tuổi.
Dạy lẫn cho nhau đặng chữ Hòa.
( TNHT. QI. Tr 8 )

Các con phải giữ gìn đức hạnh đối với kẻ trên bằng chữ khiêm hòa, đối với kẻ dưới bằng chữ khoan dung. Nghe các con ! ( TNHT. QI. Tr 102 )

Thầy chỉ một lòng mơ ước cho các con biết thương yêu nhau trong thánh đức của Thầy. Sự thương yêu là chìa khóa mở Tam Thập Lục Thiên, Cực Lạc Thế Giới và Bạch Ngọc Kinh. Kẻ nào ghét sự thương yêu thì chẳng hề qua khỏi cửa luân hồi. ( TNHT. QII. Tr 43 )

Sự thương yêu là giềng bảo sanh của Càn Khôn Thế Giới. Có thương yêu nhơn loại mới hòa bình, càn khôn mới an tịnh. Đặng an tịnh mới không thù nghịch lẫn nhau, mới giữ bền cơ sanh hóa.

Vậy Thầy cấm các con, từ đây nếu không đủ sức thương yêu nhau thì cũng chẳng đặng ghét nhau, nghe à! ( TNHT. QII. Tr 76 )

Điều Thầy vui hơn hết là muốn cho các con thương yêu giúp lẫn nhau như con một nhà. Phải đồng tâm hiệp chí chia vui sớt nhọc cho nhau, nâng đỡ dìu dắt nhau đem lên con đường đạo đức, tránh khỏi bến trần ai khốn đốn nầy, mà cả muôn triệu sanh linh đã chìm đắm vì mồi phú quí bả vinh hoa.

Thầy trông mong nơi các con, chớ nên vì chuyện nhỏ mọn phàm tục mà bứt hẳn mối tương thân, tương ái thì chẳng phải là đức tánh của kẻ tu hành đó. (TNHT. QII. Tr 27)

4. Chịu khổ hạnh không mờ hồ, nghi hoặc.

Các con chịu khổ hạnh là Thầy muốn vậy.

Nhà nghèo, hạnh tốt ấy là gương treo dạy đời, các con khá bền lòng son sắt, cái hạnh tốt là thang vạch ngút mây xanh ; tâm thành là để dồi trau tánh tục ; lòng đạo đức quí hơn là miếng đỉnh chung ; tố bần hàn tùy mình mà hành đạo, thì công quả ấy trổi hơn hạng thượng lưu đó các con. ( TNHT. QII. Tr 48- 50)

Các con phải biết, hễ là người thì phải biết Đạo ; không biết Đạo không phải là người. Cái chánh cái tà rồi đây sẽ phân biệt nhau. Nếu các con còn để một vài điểm mờ hồ trong dạ thì làm sao chóng đến nơi, đến chốn đặng ? ( TNHT. QI. Tr 80 )

5. Bền chí, tự lập.

Các con phải hiểu Thánh ý Thầy mà trau dồi chí lớn. Dầu đi lối nào cũng phải cần cái đèn thiêng liêng chiếu rõ mới đặng vững bước. Làm Vua, làm Thầy, làm công nghệ, làm đạo sĩ cũng cần phải có chí lớn mới mong thành tựu đặng. Các nghề dưới thế không có nghề nào là vô dụng mà vô dụng là tại người không chuyên vậy. ( TNHT. QI. Tr 102 )

Vậy dầu việc chi cũng khá bền lòng đinh sắt, thì con đường trở gay cách mấy cũng tới chốn được. . .Nếu cứ than khó dừng bước, thì dầu sự dễ cũng không trông thành tựu. Mạng Trời đã định nhưng có sức của các con mới đặng kết quả hoàn toàn. ( TNHT. QI. Tr 103 )

Thầy đã nói cho các con hay trước rằng : Nếu các con không tự lập ở cõi thế nầy, là cái đời tạm của các con thì Thầy cũng không bồng ẵm các con mà đỡ lên cho đặng. Ấy vậy các vấn đề tự lập là vấn đề các con phải lo đó. (TNHT. QI. Tr 105)

6. Cần kiệm, ngay thẳng.

Từ Thầy đến lập Đạo cho các con đến giờ, Thầy chưa hề một mình chuyên quyền bao giờ. . .Các con đã hiểu Thánh ý Thầy phải cần kiệm, mỗi sự chi vì phương tiện mà thôi. (TNHT. QI. Tr 98)

Tại sao Thầy muốn cho các con mặc đồ bô vải chăng? Vì bô vải là tấm gương đạo đức, các con đã rõ Đạo thì biết đức cần kiệm là đức hạnh đầu trong lúc các con còn ở thế gian nầy. Như sự lãng phí se sua ở đời nầy Thầy cũng cho là một việc tổn đức vậy. ( TNHT. QI. Tr 51 )

Thầy muốn dạy con phải ở và dạy nội gia quyến con cho chánh đáng, phải lấy lòng trong sạch đối đãi với người, dầu việc nhỏ mọn cũng vậy. Hạnh ngay thật là nét yêu dấu của Thầy, con nghe. (TNHT. QII. Tr 10)

7. Hy sinh, quên mình lo cho chúng sanh.

.. . .Chưa nghèo phải học nghèo, chưa khổ phải học khổ, kế chí quân tử : " Cư bất cầu an, thực bất cầu bảo", chỉ cặm cụi quanh năm lo cho xã hội được no ấm thôi ; biết người quên mình, đó là phận sự kẻ tu hành, đến bực tối thượng thừa cũng phải như thế, mới tròn nghĩa vụ.

Bát Nương (TNHT. QII. Tr 7)

Vào nơi đạo đức rồi, dầu cho phải cắt ái ly gia, chia tình xẻ nghĩa, máu thịt đoạn ly, mà làm cho tròn trách nhậm xứng đáng của mình, để hiến thân chuộc sanh mạng cho muôn ngàn kẻ đồng bào thì cái đau đớn thường tình, sự khổ tâm ở thế kia, đau khổ nào có tiếc. Ấy là cử chỉ của các bậc Thánh trước, tìm mối chơn đạo như thế, chư đạo hữu nên ghi.

Nhàn Âm Đạo Trưởng (TNHT. QII. Tr 76)