12. Ngọc Hoàng Tự

12. Trường Sanh Tự (Cần Giuộc)
Chúa nhựt, 30-5-1926 (âl 19-4-Bính Dần)

NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ viết
CAO ÐÀI TIÊN ÔNG ÐẠI BỒ TÁT MA HA TÁT
giáo đạo Nam phương

Thầy chẳng hiểu thế nào chư môn đệ ám muội dường ấy?

"Chiêu kỳ trung độ dẫn hoài sanh" nghĩa là gì? Dầu cho trẻ con trong bụng cũng phải độ, sao các con lại đuổi thiện nam tín nữ?

Hứa nhập - Khai môn.

Chư chúng sanh nghe:

Từ trước, Ta giáng sanh lập Phật giáo gần sáu ngàn năm thì Phật đạo chánh truyền gần thay đổi. Ta hằng nghe chúng sanh nói "Phật giả vô ngôn"! Nay nhứt định lấy huyền diệu mà giáo đạo, chớ không giáng sanh nữa, đặng chuyển Phật giáo lại cho hoàn toàn.

Dường nầy, từ đây chư chúng sanh chẳng tu bị đọa A Tỳ thì hết lời nói rằng: "Phật tông vô giáo" mà chối tội nữa.

Ta nói cho chúng sanh biết rằng: Gặp Tam Kỳ Phổ Ðộ nầy mà không tu thì không còn trông mong siêu rỗi.

Tại đây là một nơi Ta khởi chế sự "Tế lễ thờ phượng" lại.

Bổn hội nghe:

Giữa chùa, gần 2 tran thờ Quan Âm Bồ Tát và Quan Thánh Ðế Quân, phải lập ra một điện để Thánh Tượng Ta ở giữa. Bên mặt Ta để tượng Quan Âm, bên trái thì tượng Quan Ðế, còn chư Tiên, chư Thánh, chư Phật, để hàng dưới.

Xưng hiệu chùa là "Ngọc Hoàng Tự".

CHÚ THÍCH:

Hứa nhập: Cho vào. Hứa là thuận cho, nhập là vào.

Hứa nhập Khai môn: Mở cửa ra, cho vào.

Chánh truyền: Giáo lý được truyền lại một cách đúng đắn và chơn thật.

Phật giả vô ngôn: Phật không có nói.

Phật tông vô giáo: Ðạo Phật không có dạy.

Siêu rỗi: Cứu vớt linh hồn cho siêu thăng.

Khởi chế: Bắt đầu tạo ra.

Bổn hội: Những người ở trong hội của chùa nầy.

Lưu ý: Phần chót của bài Thánh Ngôn nầy, từ chữ " Tại đây là một nơi . . . . cho đến chùa là Ngọc Hoàng Tự " không có in trong các bản TNHT năm 1931, 1950, 1957.