60. Giấc Huỳnh Lương
ID025539 - Chương : 60. Giấc Huỳnh Lương 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Hợp Tuyển I II Hợp Nhứt và Chú Thích
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

60. Giấc Huỳnh Lương

60. Ngày 12-12-1926 (âl 8-11-Bính Dần)

NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ viết CAO ÐÀI
giáo đạo Nam phương

Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ.

T . . . Hai vợ chồng con có dạ kỉnh thành vì Thầy đến ngày chung cuộc chăng?

Nơi trần khổ nầy, dầu cho bậc Chí Thánh cũng khó tránh sự lỗi lầm đặng, nhưng sự ăn năn tự hối là quí báu vô giá. Các Tiên, Phật xưa cũng nhiều bậc đứng đặng địa vị cao thượng thiêng liêng là nhờ có sự cải quá mà nên Chánh quả.

Có nhiễm trần, có lăn lóc mơi sương chiều gió, có kim mã ngọc đàng, có đai cân rực rỡ, có lấn lướt tranh đua, có ích kỷ hại nhân, có vui vẻ với mùi đỉnh chung lao lực, mới thấy đặng tỏ rõ bước đời gai chông khốn đốn, mới thấy cuộc nhục vinh, buồn vui không mấy chốc, chẳng qua là trả vay vay trả đồng cân, chung cuộc lại thì mối trái oan còn nắm, mà cũng vì đó mới thấy đặng đường hạnh đức trau mình, trò đời chẳng qua một giấc huỳnh lương.

Thầy có thế dùng hai con đặng đắp vun nền Ðạo, cứu vớt sanh linh, nhưng đức tín ngưỡng biết có đặng tròn, sự dày công chịu khó vì nhơn sanh biết có đặng bền bỉ chăng?

T . . . con, Ðạo mở tức để cứu vớt sanh linh thoát vòng khổ hải, ấy là cho kẻ hữu phần mà thôi.

Nếu nơi Thiên cơ chẳng xảy ra điều trắc trở, Ðạo Thầy chừng một năm đã khắp toàn trong thế giới. Nhưng thiệt hư, hư thiệt chỉ có đức hạnh của các con lướt qua khỏi mà thôi.

Thầy đã lắm lúc nhọc nhằn chìu theo thế mà dẫn bước đường, nhưng nhiều đứa dụng thời thế ở trần mà phạm thượng đến Thầy, và dằn thúc chư môn đệ và chư chúng sanh. Nếu Thầy chẳng lấy đại từ đại bi mà lập nền Ðạo thì sổ của kẻ đặng vớt khỏi trầm luân và kẻ Chí Thánh đã bị Thầy bôi xóa hết.

Con có ngày giờ suy nghĩ đã lâu, Thầy cho con xét thêm nữa đặng có đức tánh hoàn toàn, chừng ấy con là ái nữ của Thầy, sẽ dụng làm tay chơn, đem rưới giọt nhành dương để cứu thoát nhơn sanh nơi vòng ly khổ từ đây. Thầy có mấy lời cùng hai con sau đây:

Dìu nhau trở bước lại rừng thung,
Ðằng cát may đưa dựa bóng tùng.
Tác hiệp sẵn nhờ xây bĩ thới,
Thành song trước định gặp thư hùng.
Ngày thâu bóng xế oanh thưa nhặt,
Mắt nhắm đường xa khách thẳng dùn.
Lộc Hớn từ vinh Trương học chước,
Cầm đường tiếng hạc phủi muôn chung.

Khá nghe và suy xét. Thầy ban ơn cho các con. Thăng

CHÚ THÍCH:

T . . .: (?)

Kim mã ngọc đàng: Ngựa vàng nhà ngọc. Cửa Kim mã là nơi các quan Ðại Học Sĩ vào làm việc. Vua Tống Thái Tổ ban cho quan Ðại Học Sĩ Tô Ðịch Gian bốn chữ: Ngọc đường chi thự. Kim mã ngọc đàng là chỉ việc làm quan lớn vinh hiển.

Ðai cân: Cái đai lưng và cái mão trong phẩm phục của các quan nơi triều đình, chỉ việc làm quan lớn.

Trái oan: Món nợ thù giận. Mình làm cho người ta thù giận mình tức là mình đã mang một món nợ thù giận.

Giấc huỳnh lương: Giấc kê vàng, là giấc mộng của Lữ đồng Tân. Hớn Chung Ly muốn độ Lữ đồng Tân tu Tiên, Chung Ly nấu nồi bắp vàng, gọi Ðồng Tân đến chơi, đưa cái gối bảo Ðồng Tân nằm xuống nghỉ giây lát. Ðồng Tân vừa nằm xuống liền chiêm bao thấy đi thi đậu Trạng, cưới vợ đẹp, vua bổ làm quan, 50 năm lên chức Thừa Tướng, con cháu đông đảo, giàu sang tột bực, vẻ vang hiển hách. Sau đó bị gian thần hãm hại, vua bắt tội, tịch thu tài sản, đày ra Lãng Biển, khổ sở vô cùng. Ðồng Tân giựt mình thức dậy, thấy nồi bắp vàng nấu vẫn chưa chín. Ðồng Tân suy nghĩ mà chán ngán sự đời, liền nhờ Hớn Chung Ly truyền đạo tu hành. Giấc huỳnh lương là ý nói xem công danh phú quí như là giấc mộng.

Ðằng cát: Dây đằng và dây cát là loại dây leo, chỉ thân phận của người phụ nữ phải sống nương tựa vào chồng.

Bóng tùng: Bóng của cây tùng, chỉ người chồng.

Câu thơ 7: Sự tích Trương Lương, công thành thân thoái.

Cầm đường tiếng hạc: Chỉ cuộc sống nhàn hạ thảnh thơi, thanh bạch với cây đàn và con chim hạc.

Muôn chung: Thành ngữ: Ngàn tứ muôn chung (Ngàn cổ xe vạn chung thóc), chỉ nhà rất giàu.