62. Qui chánh cải tà

62. Ngày 14-12-1926 (âl 10-11-Bính Dần)

NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ viết CAO ÐÀI
giáo đạo Nam phương

Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư nhu.

Th . . . nghe Thầy con:

Thanh nhàn muốn vẹn buổi chung qui,
Giáo hóa nhân sanh đức phải vì.
Bước thế chịu đày khơi bạch phát,
Nguồn Tiên ráng lướt rạng thanh mi.
Nâu sồng tánh gội dành trăm tuổi,
Chung đỉnh đường qua trót một thì.
Gương sáng phước Trời soi hậu tấn,
Chờ xuân khải chiết đắc mai chi.

Từ đây, Thầy là Ðứng cầm quyền thế giới, đã vì con mà độ dẫn con lại cảnh thanh nhàn cực lạc.

Vậy rán giồi Thánh đức, lấy đạo hạnh mà giáo hóa đám dân sanh, phần nhiều đã mơ màng trong giấc mộng. Thầy trông mong nơi con, khá cải sửa chút ít phàm tâm, thì đức tánh mới đặng trọn vẹn.

Công quả tuy nhọc nhằn, nhưng địa vị cao thượng cũng chẳng phải dễ đoạt được. Có vì chúng sanh mà khổ tâm hành đạo, có khó nhọc, có dãi dầu sương mơi nắng xế, mà quên bậc phẩm vô vị ở cõi trần nầy, có vày vã nẻo gai chông lần theo bước đường hạnh đức, mới có ngày vui vẻ bất tận, mới có buổi an hưởng địa vị thiêng liêng, tránh điều phiền não, thoát đọa luân hồi, mới có lúc rảnh nợ phong trần, nhàn xem sự thế, non cao suối lặng, động mát rừng thanh, là chỗ con lấy đạo đức làm thang để bước lên cho cùng tột.

Khá gắng nghe và hành trình liệu bước.

Chư nhu cũng tùy đó mà sửa bước. Nhơn sanh phải thiện tâm và hết lòng vì đạo đức mới đặng Thần, Thánh chứng minh, mới có thấy ngày kết quả đặng.

Thầy vì đức háo sanh nên thâu thập nhiều đứa lương tâm chưa chánh đáng, là Thánh ý để cho chúng nó qui chánh cải tà, nhưng thói phàm tục lung lăng chẳng dứt.

Nếu Thầy chẳng lấy đại từ đại bi mà lập Ðạo thì đã để cho chư Thần, Thánh hành hình nặng nề chẳng xiết kể.

Biển khổ đã lắm nổi chìm, mà nhành dương liễu chẳng mau vói níu, đọa trầm luân chưa chịu thoát, mà điều tình tội lại chác thêm, buộc thảm đeo phiền, cũng tự mình tác tệ, chờ ăn năn rất muộn về sau. Khá hiểu lấy. Thăng.

CHÚ THÍCH:

Th . . .: Ngài Chánh Phối Sư Thái Thơ Thanh ( Nguyễn Ngọc Thơ).

Bạch phát: Tóc bạc. Phát là tóc, bạch là trắng.

Nguồn Tiên: đồng nghĩa Nguồn Thánh, ý nói một nền đạo đức cao siêu huyền diệu.

Thanh mi: Mày xanh, chỉ tuổi trẻ.

Chung đỉnh: Cái chuông và cái vạc, ý nói giàu sang.

Nâu sồng: Màu nâu và màu sồng là 2 màu quần áo của tăng ni Phật tử. Nâu sồng là chỉ sự tu hành.

Khải chiết đắc mai chi: Vui vẻ bẻ được cành mai, ý nói đắc thắng. Câu 8 của bài thơ: Chờ tới mùa xuân thì đắc thắng.

Ðứng: Ðấng thiêng liêng.

Dãi dầu sương mơi nắng xế: Phơi mình ra chịu đựng sương sáng nắng chiều, ý nói chịu nhiều vất vả khổ cực.

Bậc phẩm vô vị: Thứ bậc và phẩm tước không giá trị.

Bất tận: Không hết, không dứt. Tận là hết, dứt.

Phong trần: Gió bụi, chỉ những nỗi vất vả ở đời.

Non cao suối lặng, động mát rừng thanh: Chỉ cảnh đẹp đẽ thanh nhã, ấy là cảnh Tiên.

Qui chánh cải tà: Trở về điều Chánh, sửa đổi điều Tà.

Tình tội: Tội tình, tội lỗi phạm phải.

Nhành dương liễu: Cành cây dương liễu dùng để Ðức Quan Âm Bồ Tát rải nước Cam Lồ, ý nói sự cứu vớt chúng sanh của Ðức Quan Âm Bồ Tát.