80. Kiếp phù sinh

80. Ngày 21-1-1927 (âl 18-12-Bính Dần)

NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ viết CAO ÐÀI
giáo đạo Nam phương

Hỉ chư môn đệ, hỉ chư ái nữ, chư nhu.

Chư nhu nghe:

Nguồn Tiên, nẻo Phật, từ trước đến giờ, vẫn chờ kẻ hữu phần hữu đức hữu công, tu thân dưỡng tánh, mà lánh khỏi thói đời mê muội nầy.

Biển khổ lắm chơi vơi mà khách phàm hằng đeo đuổi.

Ðài Nghiệt Cảnh rọi chẳng biết bao nhiêu tội tình, mà chốn tội tình lắm người đưa chân tìm đến.

Kiếp phù sinh không mấy chốc, đời mộng ảo chẳng là bao, sanh đứng nên người chen vai vào vòng thế cuộc, có khác chi kẻ bị đày vào biển khổ, để làm xong nhân sự đặng chuộc thửa tội tiền khiên.

Bao nhiêu tiếng khóc câu cười, thế lộ bước đã mòn mà giấc mộng trần chưa thức tỉnh.

Cang thường điên đảo, phong hóa suy vi, những mảng ghét lẫn nhau, giành xé nhau, mối tôn giáo phân chia, đạo nước nhà chẳng đoái, chánh tà tà chánh nan phân, còn chút hơi thở ở cõi trần mà tính tình dọc ngang chưa chịu dứt, một mai hồn xuống Diêm Ðài, khổ A Tỳ bảo sao không buộc trói.

Ðạo Trời khai dẫn bước lỗi lầm, đem kẻ hữu căn lánh vòng phiền não. Nếu chẳng bả bươn nhặt thúc bóng thiều, kiếp phù sinh qua dường nháy mắt.

Hãy biết lấy. Thăng.

CHÚ THÍCH:

Khách phàm: Khách trần.

Ðài Nghiệt Cảnh:

Kiếp phù sinh: Ý nói kiếp sống ngắn ngủi như cái bọt nổi trên mặt nước, rất mau tan vỡ. Phù là nổi.

Thửa: Tiếng thế cho người và vật. Thửa tội tiền khiên: Cái tội lỗi ấy trong kiếp trước.

Cang thường: Ý nói Tam cang và Ngũ thường. Tam cang là 3 giềng mối trong cách đối xử giữa: Vua tôi, Cha con, Chồng vợ. Ngũ thường gồm: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín.

Phong hóa: Phong tục và tập quán tốt đẹp có từ lâu đời của một dân tộc.

Suy vi: Sút kém trở nên thấp hèn.

Diêm Ðài: Lầu đài của Thập Ðiện Diêm Vương.

Nhặt thúc bóng thiều: Ngày giờ giục thúc qua mau. Bóng thiều là bóng thiều quang, chỉ ngày giờ.