131. Lộ vô nhơn hành, Ðiền vô nhơn canh
ID025610 - Chương : 131. Lộ vô nhơn hành, Ðiền vô nhơn canh 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Hợp Tuyển I II Hợp Nhứt và Chú Thích
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

131. Lộ vô nhơn hành, Ðiền vô nhơn canh

131. Ngày 23-4-1928 (âl 4-3-Mậu Thìn)

THANH TÂM

Mừng mấy anh.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Ðạo mở rộng, giống Ðạo gieo đã trót hai thu, mà người thiệt vì Ðạo chẳng có bao nhiêu. Thế nên hồi chưa mở rộng nền Ðạo, Ðức Thích Ca dòm vào thế cuộc mà than rằng:

"Lộ vô nhơn hành,
Ðiền vô nhơn canh,
Ðạo vô nhơn thức,
Ta hồ tận chúng sanh!"

Ba anh có hiểu chăng?

Sao gọi là: Lộ vô nhơn hành? Anh M. . N . .?

Ðường có người đi nhiều mà không ai là người phải, đường đi dập dìu thiên hạ mà toàn là ma hồn quỉ xác, tâm giả dối, hạnh hung bạo, mật chứa đầy tà khí, thế nào gọi là người!

Còn Ðiền vô nhơn canh là sao? Anh N. . Ð . .?

Ruộng đây là tỷ với Tâm, Tâm không ai giồi trau. Ðạo nơi Tâm, thì Tâm ví như Ðiền, có Ðiền mà chẳng cày bừa đặng đem hột lúa gieo vào cho đặng trổ bông đơm hột thì ruộng tất phải bỏ hoang, bỏ hoang thì sâu bọ rắn rít xen vào ẩn trú.

Người mà có Tâm như vậy ra thế nào? Ruộng sẵn, giống sẵn, cày bừa sẵn, duy có ra công làm cho đất phì nhiêu đặng cho buổi gặt hưởng nhờ mà không chịu làm, thế thì phải diệt tận chơn linh.

Hai câu sau là kết cuộc. Thăng.

CHÚ THÍCH:

Bài thi bốn câu ở trên viết ra chữ Hán sau đây:

Lộ vô nhơn hành, 路無人行
Ðiền vô nhơn canh, 田無人耕
Ðạo vô nhơn thức, 道無人識
Ta hồ tận chúng sanh! 嗟乎盡眾生!

GIẢI NGHĨA:

- Ðường không người đi,
- Ruộng không người cày.
- Ðạo không người biết,
- Than ôi! Tiêu hết nhơn sanh!

Ta hồ: Từ đôi, có nghĩa là: Than ôi! (tiếng than).

Tận: Tiêu diệt hết.

THANH TÂM: Ðây là vị Nữ Tiên thuộc Diêu Trì Cung, thường gọi là Thanh Tâm Tài Nữ.

Theo lời thuật lại của Chức sắc tiền bối thì vị Nữ Tiên nầy có đầu kiếp tại Việt Nam, nhưng Cô mất sớm lúc 18 tuổi do chết đuối nơi bãi biển Vũng Tàu. Cô được lịnh Ðức Phật Mẫu, hiệp cùng Cửu Nương, giáng cơ dạy Ðạo.

Cô có mấy lần giáng cơ dạy đạo. Sau đó Cô đi tái kiếp nơi nước Anh, có đến báo tin và từ giã Ðức Phạm Hộ Pháp.

Xin chép ra sau đây bài giáng cơ nầy:

Ðàn cơ lúc 21 giờ đêm 12-1-Quí Dậu (dl 6-2-1933)

THANH TÂM TÀI NỮ

Mừng mấy anh, mấy chị,

Em sẽ tái kiếp Hồng mao, nên đến từ tạ.

Ðức Phạm Hộ Pháp hỏi: Sao em đầu kiếp xa vậy?

- Vì em có nhơn duyên nơi nước Anh. Em đầu kiếp xuống đây để đứng ngả ba đường đón Ðức Chí Tôn. Nếu có quên, nhờ quí anh nhắc, thức tỉnh em nhớ.

Em đã nói trước với quí anh rồi, có lạ chi dòng luân luân chuyển chuyển mà da díu bận lòng. Em đến giúp nên cơ Ðạo đặng báo nghĩa cho Chí Tôn.

Em nghe Chí Tôn nơi nầy, chạy theo nơi nầy không gặp. Em nghe nói nơi khác, chạy nơi khác, cũng không gặp.

Hỏi ra thì em khiếm khổ hạnh nên khó phép thấy NGƯỜI, nên quyết luân hồi chịu khổ hạnh hầu gặp cho đặng, kẻo ức. Thương quá đỗi thương mà chưa từng thấy mặt.

Thưa mấy chị,

Ðã may duyên gần gũi hình bóng của NGƯỜI, ráng đặng gặp NGƯỜI, kẻo sau ăn năn uổng lắm!

Cái oan nghiệt kiếp sanh đáng ghê sợ chưa bằng không gặp mặt Chí Tôn, vì lẽ ấy mà biết bao nhiêu Tiên, Phật hạ trần chịu khổ. Xin mấy chị nghe:

THI:
Phải đủ căn sanh mới thấy Trời,
Ai ai đừng tưởng dễ như chơi.
Nghe danh như chất chồng bên gối,
Cổ Phật không duyên khó gặp NGƯỜI.

Xin kiếu. Thăng.