141. Bất du đạo

141. Năm 1928 (âl năm Mậu Thìn)

Bất du đạo

THẦY

Các con,

Ôi! Thầy sanh ra các con thì phải yêu trọng các con chẳng cùng, mà Thầy cho các con đến thế giới nầy với một Thánh thể thiêng liêng, y như hình ảnh của Thầy, không ăn mà sống, không mặc mà lành, các con lại không chịu, nghe điều cám dỗ, mê luyến hồng trần, ăn cho phải bị đọa, dâm cho phải bị đày, nên chịu nạn áo cơm, dục quyền cầu lợi.

Lợi, Thầy cũng đã dành cho các con chung hưởng cùng nhau, mà cũng vì tham, đứa chứa nhiều, đứa chịu đói.

Quyền, Thầy cũng ban cho các con in như Thầy đã ban cho chư Thần, Thánh, Tiên, Phật, hầu cho đủ thế kềm thúc lấy nhau đặng giữ vẹn Thánh chất yêu sanh của Thầy, mà quyền ấy trở nên một cơ thể buộc trói nhơn sanh trong vòng tôi mọi. Ôi! Thảm thay! Cái thất vọng của Thầy nên ghê gớm!

Các con có hiểu vì sao mà cả nhơn sanh gian tham chăng?

- Thì cũng muốn cho nhiều sanh mạng chịu phục dưới quyền thế lợi lộc đó. Vậy sự yếu trọng của con người là nạn cơm áo. Nắm chặt quyền phân phát cơm áo thì chưa ai đã chịu thọ sanh nơi thế nầy lánh khỏi.

Muốn cho đặng quyền hành ấy thì làm thế nào?

- Dùng hết mưu chước quỉ quyệt thâu đoạt cho đặng lợi lộc quyền thế cho nhiều, vì vậy mà đời trở nên trường hỗn độn, tranh tranh đấu đấu, giựt giựt giành giành, gây nên mối loạn, nhơn loại nghịch lẫn nhau, giúp cho phép Tà quyền, mạnh hơn, yếu thiệt, mất phép công bình thiêng liêng Tạo hóa. Cái trường thảm khổ của thế gian cũng do nơi đó mà ra. Vậy:

Gian tham đã thâm nhập vào lòng thì lòng hết đạo đức.
Tham gian nhập vào nhà thì nhà không chánh giáo.
Tham gian đã nhập vào nước thì nước hết chơn trị.
Tham gian đã lộng toàn thế giới thì thế giới hết Thánh, Thần.

Thầy không cần nói, sự gian tham có thể giục các con lỗi đạo cùng Thầy mà bị lắm điều tội lỗi.

Ấy vậy, gian tham là trọng tội. Thăng.

CHÚ THÍCH:

Du đạo: Du là ăn cắp, đạo là trộm cướp. Du đạo là chỉ chung về sự trộm cướp. Bất Du đạo là không được trộm cướp.

Ðây là giới cấm thứ hai trong Ngũ Giới Cấm, mà người tín đồ Cao Ðài cần phải thận trọng giữ gìn không cho vi phạm.

Nhị bất du đạo: Ðiều cấm thứ nhì là cấm trộm cướp, lấy ngang hay lường gạt của người, hoặc mượn vay không trả, hoặc chứa đồ gian, hoặc lượm lấy của rơi, hoặc sanh lòng tham của quấy, để ý hại người mà lợi cho mình, cờ gian bạc lận.

Thánh thể thiêng liêng: Ðây là xác thân thiêng liêng của mỗi người nơi cõi thiêng liêng, thường gọi là Chơn thần.

Mê luyến hồng trần: Mê say luyến ái những thú vui vật chất nơi cõi trần. Hồng trần là bụi đỏ, chỉ cõi trần.

Ðoạn Thánh Ngôn từ chữ "Ôi! Thầy sanh các con" đến chữ "dục quyền cầu lợi", cho thấy Triết lý của Ðạo Cao Ðài tương đồng với Nhân Sinh Quan của Thiên Chúa giáo.

Xin trích ra sau đây vài đoạn trong Thánh Kinh:

"Ðức Chúa Trời phán rằng: Chúng ta hãy làm nên loài người như hình Ta và theo tượng Ta đặng quản trị loài cá biển, loài chim trời, loài súc vật, loài côn trùng bò trên mặt đất và khắp cả đất." "Giêhôva Ðức Chúa Trời bèn lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sanh khí vào lỗ mũi thì người trở nên một loài sanh linh." Người ấy là nam được gọi là Ađam.

"Giêhôva Ðức Chúa Trời đem người vào ở cảnh Vườn Êđen để trồng và giữ vườn, phán dạy rằng: Ngươi được ăn hoa quả các thứ cây trong vườn, nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến, vì một mai ngươi ăn, chắc sẽ chết."

"Nhưng về phần Ađam thì chẳng tìm được một ai giúp đỡ giống như mình hết. Giêhôva Ðức Chúa Trời làm cho Ađam ngủ mê, bèn lấy một xương sườn, rồi lấp thịt thế vào. Giêhôva Ðức Chúa Trời dùng xương sườn đã lấy nơi Ađam, làm nên một người nữ, đưa đến cùng Ađam." Ađam gọi vợ là Êva, vì là me của cả loài người." "Vả Ađam và vợ, cả hai đều trần truồng mà chẳng biết hổ thẹn."

"Vả trong các loài thú đồng mà Giêhôva Ðức Chúa Trời đã làm nên, có con rắn là giống quỉ quyệt hơn hết. Rắn nói cùng người nữ rằng: Mà chi! Ðức Chúa Trời há có phán dặn các ngươi không được phép ăn trái các cây trong vườn sao?

Người nữ đáp rằng: Chúng ta được ăn trái các cây trong vườn, song về phần trái của cây mọc giữa vườn, Ðức Chúa Trời có phán rằng: Hai ngươi chẳng nên ăn đến và cũng chẳng nên đá động đến, e khi hai ngươi phải chết chăng.

Rắn bèn nói với người nữ rằng: Hai ngươi chẳng chết đâu, nhưng Ðức Chúa Trời biết rằng hễ ngày nào hai ngươi ăn trái cây đó, mắt mình mở ra, sẽ như Ðức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác.

Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quí, vì để mở trí khôn, bèn hái ăn, rồi trao cho chồng đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa. Ðoạn mắt của hai người đều mở ra, biết rằng mình lõa lồ, bèn lấy lá cây vả đóng khố che thân.

Lối chiều, nghe tiếng Giêhôva Ðức Chúa Trời đi ngang qua vườn, Ađam và vợ ẩn mình giữa bụi cây để tránh mặt Giêhôva Ðức Chúa Trời.

Giêhôva Ðức Chúa Trời kêu Ađam mà phán hỏi rằng: Ngươi ở đâu? Ađam thưa rằng: Tôi có nghe tiếng Chúa trong vườn, bèn sợ, bởi vì tôi lõa lồ nên đi ẩn mình.

Ðức Chúa Trời phán hỏi: Ai đã chỉ cho ngươi biết rằng mình lõa lồ? Ngươi có ăn trái cây Ta đã dặn không nên ăn đó chăng? Thưa rằng: Người nữ mà Chúa đã để gần bên tôi cho tôi trái cây đó và tôi đã ăn rồi.

Ngài phán cùng người nữ rằng: Ta sẽ thêm điều cực khổ bội phần trong cơn thai nghén, ngươi sẽ chịu đau đớn mỗi khi sanh con, sự dục vọng ngươi phải xu hướng về chồng, và chồng sẽ cai trị ngươi. Ngài lại phán cùng Ađam rằng: Vì ngươi nghe theo lời vợ mà ăn trái cây Ta đã dặn không nên ăn, vậy đất sẽ bị rủa sả vì ngươi, trọn đời ngươi phải chịu khó nhọc mới có vật đất sanh ra mà ăn. Ðất sẽ sanh chông gai và cây tật lê và ngươi sẽ ăn rau của đồng ruộng, ngươi sẽ làm đổ mồ hôi trán mới có mà ăn, cho đến ngày nào ngươi trở về đất, là nơi mà có ngươi ra, vì ngươi là bụi, ngươi sẽ trở về bụi.

Giêhôva Ðức Chúa Trời bèn đuổi loài người ra khỏi Vườn Êđen, đặng cày cấy đất là nơi có người ra."

Thánh chất yêu sanh của Thầy: Tánh chất háo sanh của Ðức Chí Tôn. Yêu sanh tức là Háo sanh.

Nắm chặt quyền phân phát cơm áo: Kẻ bạo chúa muốn dân phải làm tôi mọi cho mình nên dùng quyền lực nắm chặt việc phân phát cơm ăn và áo mặc cho dân. Ai chịu phục tùng thì được phát cho cơm áo, ai chống cự thì không cho ăn và mặc, buộc vì sự sống mà phải quị lụy phục tùng.

Thọ sanh: Nhận lãnh mạng sống nơi cõi trần, tức là chịu nhận đầu kiếp làm một con người sống nơi cõi trần.

Trường hỗn độn: Một nơi đông đảo nhiều người rất lộn xộn, tranh đấu giành giựt quyền lợi, không đạo đức và trật tự chi cả, mạnh được yếu thua, khôn còn dại mất. Ðó là tình trạng của cõi trần trong thời Hạ nguơn Mạt kiếp.

Trường: Nơi đông người đua chen danh lợi.

Thâm nhập: Thấm sâu vào, đi vào sâu bên trong.

Chơn trị: Dùng sự chơn thật mà cai trị dân chúng.

Thế giới hết Thánh Thần trở thành thế giới của ma quỉ.