166. Ðồng tử phò cơ của Ðức Chí Tôn
ID025645 - Chương : 166. Ðồng tử phò cơ của Ðức Chí Tôn 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Hợp Tuyển I II Hợp Nhứt và Chú Thích
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

166. Ðồng tử phò cơ của Ðức Chí Tôn

166. Ngày 20-7-1934 (âl 9-6-Giáp Tuất)

THẦY

Các con, . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Hồi trước còn ngu xuẩn, kẻ phò cơ không đủ tinh thần như mấy con. Vậy nên, mỗi khi cầu cơ, lấy làm khó nhọc lắm mới được một vài lời của người khuất mặt. Như đồng thật mê thì ra thi hay, song khi rồi đàn thì Thần của nó phải suy. Nếu dùng đồng mê thì Ðạo biết bao giờ phổ thông đặng.

(Hỏi về việc nhập xác)

Chơn thần của các con gặp Tà khí thì khó chịu, nên xin Thầy xuống điển nhiều đặng ngăn Tà mị, một đôi khi phải nhập xác vì điển xuống nhiều. Cũng một lẽ ấy mà mỗi lần lập thệ đều có nhập xác.

THẦY

Các con,

Thầy khen đạo tâm của hai con. Trước Thầy chỉ biểu hai con cứu bịnh trong đạo hữu mà thôi, là vì Thầy có ý để cho hai con liệu mà đối đãi với nhơn quần.

Lòng nhân của hai con mà Thầy vốn rõ rất hạp với tánh háo sanh của Tạo hóa. Chẳng những phải cứu trợ kẻ ngoại Ðạo mà lại cứu kẻ nghịch cùng mình trong cơn nguy biến. Thăng.

CHÚ THÍCH:

Bài Thánh Ngôn trên có trong Thánh Ngôn chép tay của Ngài Bảo Pháp Nguyễn Trung Hậu, trang 11 và 15. Phò loan: Bảo Pháp - Hiến Pháp.

Ðồng thật mê: Ðồng tử thật mê, tức là đồng tử hoàn toàn ở trạng thái không biết gì hết, vì Chơn thần của đồng tử hoàn toàn xuất ra khỏi thể xác để nghe các Ðấng thiêng liêng dạy bảo, rồi điều khiển cánh tay theo điển lực thiêng liêng mà viết ra bài thơ bài văn, nên thơ văn nầy hoàn toàn của Ðấng thiêng liêng, nên tuyệt hay và rất cao siêu.

Ðồng tử là người làm trung gian để người ở cõi trần có thể thông công được với chư Thần, Thánh, Tiên, Phật; và ngược lại, cũng để cho chư Thần, Thánh, Tiên, Phật truyền ra những tư tưởng đạo đức dạy bảo nhơn sanh.

Song khi rồi đàn thì Thần của nó phải suy: Thần là Chơn thần của đồng tử. Chơn thần nầy vì xuất ra khỏi thể xác một cách trọn vẹn, nên sau buổi cầu cơ xong thì phải mệt.

Khi mở Ðạo Cao Ðài, Ðức Chí Tôn không dùng đồng tử mê, mà dùng đồng tử tỉnh, để Chơn thần của đồng tử không mệt, nên có thể ngồi thủ cơ liên tục cho các Ðấng giáng cơ dạy Ðạo.

Ðức Chí Tôn dùng đồng tỉnh và giáng vào tâm của đồng tử, làm cho tâm của đồng tử hiểu được Thánh ý của Ðức Chí Tôn rồi điều khiển tay viết ra ý đó.

Cho nên Ðức Chí Tôn lựa đồng tử rất kỹ, phải là những chơn linh cao trọng đầu kiếp xuống trần mới được Ðức Chí Tôn lựa làm đồng tử.