3.- Hội Yếu Diêu Trì Cung lần đầu tiên
ID025810 - Chương : 3.- Hội Yếu Diêu Trì Cung lần đầu tiên 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

3.- Hội Yếu Diêu Trì Cung lần đầu tiên

3. Đêm 1-10-1925 (âl 14-8-Ất Sửu).

HỘI YẾN DIÊU TRÌ CUNG

Lối thượng tuần tháng 8 năm Ất Sửu (1925), Thất Nương cho biết về Diêu Trì Cung :

“ Trên có Cửu Thiên Nương Nương cai quản, dưới có Chín Tiên Nương mà Cô là Thất Nương, Hớn Liên Bạch là Bát Nương.”

Ba ông (Cư, Tắc, Sang) nhờ Thất Nương dạy cách cầu Đức Cửu Thiên Nương Nương.

Thất Nương nói :

- Ba anh muốn cầu thì phải ăn chay trước ba ngày và cầu vào đêm Trung Thu, phải có ngọc cơ cầu mới đặng.

Nhơn vào ngày đó, Đấng AĂÂ bảo ba ông (Cư, Tắc, Sang) làm một cái tiệc chay đãi Mười Đấng Vô hình gồm : Đức Cửu Thiên Nương Nương và Chín vị Tiên Nương.

Đúng vào đêm Trung Thu, 14-8-Ất Sửu (dl 1-10-1925), tại nhà ông (134 Bourdais Sàigòn, nay là đường Calmette), đúng giờ Tý, cả thảy đều đủ mặt.

Ông đã sắp đặt một cái bàn dài, rải bông lá xung quanh, phía trong bàn, ngay chính giữa, để một cái ghế mây lớn, và nối theo là chín cái ghế mây nhỏ hơn đặt chung quanh bàn, trên bàn chưng dọn những bình bông và trái cây tươi tốt, đặt trước mỗi cái ghế là một tách trà, một ly rượu, một cái chén cùng với muỗng, đũa. Ông đốt hương xông trầm, trang hoàng rất tinh khiết. Ông lên nhang đèn, cả thảy đều quì lạy, khấn vái.

Xong, hai ông Tắc đem ngọc cơ ra cầu.

Đức Cửu Thiên Nương Nương và Cửu vị Tiên Nương giáng ngọc cơ để lời chào mừng quí ông.

Thất Nương yêu cầu ba ông (Cư, Tắc, Sang) đờn, rồi mỗi người ngâm bài thi của mình (đã làm sẵn do Thất Nương dặn trước) để hiến lễ.

Chừng nhập tiệc, Thất Nương mời ba ông ngồi vào bàn cho vui. Ba ông không thể chối từ, nên đem thêm ba cái ghế, sắp sau lưng chín cái ghế nọ, ba ông xá rồi ngồi xuống.

Hiếu (bạn đời của ông ) sắp đặt đồ ăn chay sẵn, đi vòng quanh bàn dài, gắp thức ăn đặt vào chén của Mười Đấng, rồi rót rượu và rót nước trà, đãi Mười Đấng Vô hình, giống như đãi người hữu hình vậy.

Cách chừng nửa giờ sau, như là tan tiệc, hai ông Tắc đem ngọc cơ tái cầu.

Lịnh Nương Nương và Chín Tiên Cô để lời cảm tạ, nói rằng :- Từ đây có ngọc cơ rồi thì tiện cho Diêu Trì Cung đến dạy việc.

Xong mỗi vị cho một bài thi 4 câu làm kỷ niệm :

CỬU THIÊN NƯƠNG NƯƠNG:
Cửu kiếp Hiên Viên thọ sắc Thiên,
Thiên Thiên cửu phẩm đắc cao huyền.
Huyền hư tác thế Thần Tiên Nữ,
Nữ hảo thiện căn đoạt Cửu Thiên.

Nhứt Nương:
HOA thu ủ như màu thẹn nguyệt,
Giữa thu ba e tuyết đông về.
Non sông trải cánh Tiên lòe,
Mượn câu thi hứng vui đề chào nhau.

Nhị Nương:
CẨM tú văn chương hà khách đạo?
Thi Thần tửu Thánh vấn thùy nhân?
Tuy mang lấy tiếng hồng quần,
Cảnh Tiên còn mến,cõi trần anh thư.

Tam Nương:
TUYẾN đức năng thành đạo,
Quảng trí đắc cao huyền.
Biển mê lắt lẻo con thuyền,
Chở che khách tục, cửu tuyền ngăn sông.

Tứ Nương:
GẤM lót ngõ chưa vừa gót ngọc,
Vàng treo nhà ít học không ưa.
Đợi trông nho sĩ tài vừa,
Đằng giao khởi phụng khó ngừa Tiên thi.

Ngũ Nương:
LIỄU yểu điệu còn ghen nét đẹp,
Tuyết trong ngần khó phép so thân.
Hiu hiu nhẹ gótphong trần,
Đài sen mấy lượt gió thần đưa hương.

Lục Nương :
HUỆ ngào ngạt đưa hơi vò dịu,
Đứng tài ba chẳng thiếu tư phong.
Nương mây như thả cánh hồng,
Tiêu Diêu phất phướn, cõi tòng đưa Tiên.

Thất Nương:
LỄ bái thường hành tâm đạo khởi,
Nhân từ tái thế tử vô ưu.
Ngày xuân gọi thế hảo cừu,
Trăm duyên phước tục khó bù buồn Tiên.

Bát Nương:
Hồ HỚN HOA SEN TRẮNG nở ngày,
Càng gần hơi đẹp lại càng say.
Trêu trăng hằng thói dấu mày,
Cợt mây tranh chức Phật đài thêm hoa.

Cửu Nương:
KHIẾT sạch duyên trần vẹn giữ,
Bạc Liêu ngôi cũ còn lời.
Chính chuyên buồn chẳng trọn đời,
Thương người noi đạo, Phật Trời cũng thương.

Sau khi các Đấng ở Diêu Trì Cung thăng hết rồi thì kế Đấng AĂÂ đến nhập cơ.

Ông và ông Tắc tọc mạch hỏi : - Khi nãy, Diêu Trì Cung đến, có Ngài ở đó không ?

Ông AĂÂ đáp : - Có chớ, Ta ở đây từ khi ban sơ đến giờ.

- Ngài có thấy Diêu Trì Cung đến không ?

- Có chớ, chính mình Ta tiếp đãi.

Ông hỏi : - Diêu Trì Cung ngó thấy Ngài không ?

- Không ngó thấy.

- Sao vậy ?

- Ta dùng phép ẩn thân.

Ông Tắc tọc mạch hỏi tiếp : - Như đứa em của tôi là Thất Nương Diêu Trì Cung có thể đạt đạo đặng chăng ?

- Đạt đặng chớ.

Ông hỏi :- Phải làm sao ?

- Phải tu, bằng không tu thì chẳng đạt đặng.

Ông Tắc hỏi : - Tu chừng bao lâu mới đạt đặng ?

Ngài làm thinh không đáp.

Ông Tắc hỏi :- Một năm, năm năm, một trăm năm, một ngàn năm, một vạn năm . . . . . . .

Ngài cũng làm thinh, rồi thôi không hơi sức nào hỏi nữa, không biết chừng nào mới đạt đặng.

Đêm ấy, quí ông thức tới 3 giờ sáng.