87.- Đức Chí Tôn dùng huyền diệu pháp trị bịnh cho Ngài Cao Quỳnh Cư
ID025894 - Chương : 87.- Đức Chí Tôn dùng huyền diệu pháp trị bịnh cho Ngài Cao Quỳnh Cư 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

87.- Đức Chí Tôn dùng huyền diệu pháp trị bịnh cho Ngài Cao Quỳnh Cư

87. Tháng 4-1928 (âl tháng 3-Mậu Thìn)
Phò loan: Hộ Pháp - Thượng Phẩm

THẦY

Các con,

Cười . . . Cư, có sợ không con.

Phải, con có bịnh vậy đặng trừ bớt thử của chư Thần Thánh Tiên Phật, đương lo lập vị cho mỗi đứa.

Than ôi ! Trong phần đông các con, nếu đặng mảy mún hồng phước như con vậy thì Thầy chưa phải thương tâm đổ lụy, chúng nó nó hiểu thấu đâu ?

Nhiều đứa đã bị Thái Bạch dĩ sổ bôi tên nơi chốn Thiên thơ mà Thầy không phương chi giải cứu cho đặng, phải chi Thầy không sợ mất phép công bình thưởng phạt thiêng liêng, dầu cho chúng nó phải chết đi nữa, Thầy cũng mừng thầm, song chẳng đặng vậy. Con coi cái bịnh con đó nó ra giá quí báu cho con dường nào.

Thầy thấy con bịnh phổi và bao tử, nên cho Huyền diệu pháp, cho con khỏi ăn đôi lúc cho thiệt mạnh. Hai cơ khí ấy vốn là hình chất nên khó lấy huyền diệu mà trị nó theo lẽ thường. Thầy buộc ngưng phận sự nó đặng tiếp dưỡng huờn nguyên, con hiểu.

Đọc lại con, Hiếu.

Cư, Tắc ! Hai con muốn Thầy giải Phép tiếp dưỡng huyền diệu ấy thế nào chăng ?

Cười . . . Giải nghĩa biết chăng ?

Không ăn mà sống . . . . hỏi ?

Trong không khí, tuy phàm nhãn không thấy đặng, mà không khí ấy chứa đầy vật chất tiếp dưỡng (Matières nutritives) của xác trần, vì nhờ nó biến hóa chúng sanh đặng. Thầy nói chúng sanh là nói toàn cả vật loại hữu sanh, nghĩa là vật chất hữu sanh, thảo mộc hữu sanh, vật loại hữu sanh, thú cầm hữu sanh, nhơn kiếp hữu sanh, hiểu à.

Vật chất phải tiêu mà khí phách vẫn còn, tỷ như đá núi có thể xay tiêu ra bột đặng làm ciment, mà khí phách đá cũng còn giữ tánh cứng của nó, trộn nước cho đóng khối lại thì nó trở lại huờn đá như thường, mà cái mùi đá cũng giữ mùi đá.

Thảo mộc, dầu phải chặt rã ra thì khí phách cũng vậy. Con tưởng xác chôn rồi, trong xác ấy cho huờn nguyên khí phách mà hiệp lại cùng không khí chăng ?

Đọc con Hiếu.

Không khí (Air respiratoire) chứa đầy khí phách tiếp dưỡng mà nuôi nấng lại chúng sanh. Nếu các con thấy đặng thì chẳng khác nào ly nước lạnh mà đổ đường vào trong đó có màu lợn cợn. Sự nuôi nấng chúng sanh thì chẳng chi hơn là nước đường, tuy vân không thấy đường mà uống rõ ràng có ra mùi vịngọt.

Đọc con Hiếu.

Cái khí con hớp hằng ngày ấy thì như bữa cơm con ăn đó vậy. Thầy chỉ có sửa cơ khí phàm các con, nhứt là bao tử cho nó có Huyền diệu pháp mà tiếp đặng cái khí phách mà làm vật thực nuôi nấng lấy mình. Vì vậy mà nhiều đứa phàm xác vẫn còn mà đắc đạo tại thế, tuyệt cốc xác thân chẳng hại chút nào.

Đọc con Hiếu.

Coi rồi kiếm hiểu, nói lại cho Thầy nghe rồi Thầy mới dạy nữa.


Chú giải của Bà Nữ Đầu Sư Hương Hiếu :

Đức Cao Thượng Phẩm bịnh, Thầy dùng Huyền diệu pháp, Đức Cao Thượng Phẩm không ăn mà no cũng như ăn cơm vậy, nhờ hớp không khí sớm mai lúc mặt trời vừa mọc (lên lối còn thấp).