98.- Đức Chí Tôn
ID025905 - Chương : 98.- Đức Chí Tôn 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

98.- Đức Chí Tôn

98. Ngày 2-3-1929 (âl 21-1-Kỷ Tỵ)
Phò loan: Hộ Pháp - Thượng Phẩm

TRẦN VĂN XƯƠNG

Chào chư vị.

Chí Tôn giáng lâm. Phò đại ngọc cơ.

THẦY

Các con,

Tắc ! Con truyền Thần vững vàng đặng đỡ bớt cho anh con, nghe.

Cư ! Thầy viết chậm chậm cho con đọc nghe.

Ôi! Nếu các con trước biết thương yêu nhau dường nầy thì đâu có đến mang tội Ngọc Hư bị nạn quỉ khảo. Thầy đã đòi phen dạy dỗ, các con chẳng chút đoái hoài. Đứa trắng đứa đen, mất tình hòa khí.

Một khối đức tin Thầy nhọc công nhồi nắn đã rã rời ra. Thầy tưởng chẳng cần nói, các con cũng hiểu rõ sự đau thảm của Thầy là dường nào, thì cũng vì các con mà Ngọc Hư Cung náo động, nỗi Bảo Đạo kiện thưa, nỗi Diêu Trì binh vực.

Kẻ thì trách Thầy quá yêu tha thứ, người trách Thầy rộng mở nhơn quyền. Thầy đứng giữa một mình, đôi vai nghiêng gánh vác. Thầy chỉ mong một điều, dầu phải thế nào, miễn Thánh đức các con đặng vẹn giữ thì là thỏa nguyện.

Thầy đoái lại thì chỉ thấy các con quên Thầy mà thôi. Tội nghiệp cho cái thân già nầy, cầm quyền Thế giới Càn khôn mà làm gì đến đỗi nắm tay con cái dắt dìu chưa đủ sức, lại phải chịu cho nó phụ rẫy, phản loạn lại thế nầy. Thầy lại buộc phải nhìn nhận các điều phân định của Ngọc Hư Cung giữa Đại hội.

Rồi đây Thầy phải giáng cơ chịu tội trước mặt nhơn loại nữa. Thẹn thùa nhục nhã ấy vì đâu ?

Thì cũng vì thương các con đó. Nếu Thầy có xác thịt như các con thì biết bao phen Thầy đã ném cây Cân Thiêng liêng và bứt đứt trái tim yêu dấu của Thầy mà quăng đi luôn thể.

Thầy chẳng nỡ nói nhiều, cực vì phải dạy nên mới cạn tỏ tâm tình, các con nên thương Thầy và hằng tưởng danh Đạo mà giữ gìn tánh đức.

Thầy đã lập ngôi của các con rồi, các con nên gắng chí giúp Thầy lập vị cho các con luôn thể.

Thầy thấy Diêu Trì Cung theo xem sóc các con, Thầy thêm an dạ.

Cư, Tắc ! Hai con đánh dây thép cho Trung và kêu mấy em con Hiệp Thiên Đài cho đủ mặt ngày 27 An Nam, Thầy giáng cơ dạy việc nghe. . . . .

Cười . . . Thầy không thể ở lâu đặng dạy việc riêng từ đứa, các con đừng phiền nghe.

Thầy ban ơn các con. THĂNG.

(TNCT. BP. 46-48)