102.- Đức Chí Tôn : Thánh huấn giảng hòa
ID025909 - Chương : 102.- Đức Chí Tôn : Thánh huấn giảng hòa 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

102.- Đức Chí Tôn : Thánh huấn giảng hòa

102. Ngày 9-3-1929 (âl 28-1-Kỷ Tỵ)
Phò loan: Hộ Pháp - Thượng Phẩm
(Thánh Huấn giảng hòa đôi bên: Hiệp Thiên Đài và Cửu Trùng Đài)

THẦY

Các con,

Chẳng thể nào các con làm theo Thánh ý của Thầy muốn há ! Cười . . .

Các con chung hiệp nhau là đủ sở vọng của Thầy rồi. Thầy chỉ vui đặng thấy các con biết yêu thương nhau trong Thánh đức của Thầy.

Thầy cầu cho các con biết chung hiệp nhau, vì nhờ sự chung hiệp nhau, các con có thể giúp Thầy chống chỏi cùng Tà quyền đặng khỏi thất phép công bình thiêng liêng, lại sửa Thiên cơ mà lập thành Chơn Đạo.

Thầy hằng nói cùng các con rằng : Các con là hình thể Thầy trong lúc Tam Kỳ Phổ Độ nầy. Nếu các con chia lìa, nghịch lẫn nhau thì chẳng khác nào các con đành chặt tay chơn thân thể Thầy, song lẽ nào các con lại ghét tấm thân già nầy mà đành lòng dường ấy sao ? Cười . . .

Ngày nay Thầy đã đến cầu khẩn xin thương Thầy để cho thân già nầy đặng toàn vẹn, đặng đủ sức dìu dắt các con và lập cựu vị cho mỗi đứa đặng thỏa mãn, thì các con mới mong độ tận cửu nhị nguyên nhơn đương bị trầm luân nơi khổ hải.

Thầy cũng vậy, và các con cũng vậy, trót đã nạp ngôn cùng Ngọc Hư Cung, các con đã ra tình nguyện, Thầy đã lập Nhơn quyền, đóng cửa U Minh, lấy Luân hồi thay Bạch Ngọc. Nếu chẳng nên nền Đạo thì cửa đọa khó thoát thân, các con cũng nên đoái đến quyền Chí Tôn của Thầy hữu dụng mà nâng đỡ nó, đặng Thầy có phương binh vực che chở các con.

Ôi ! Chẳng phải Thầy sợ chi mà tiếc quyền hành để đày đọa các con Thầy, song chỉn e Thầy đến trần rồi, thì các con lại trở nên côi cút, chẳng ai thương các con cho bằng Thầy mà bảo hộ độ rỗi các con đặng. Các con khá ghi lòng những lời thiết yếu của Thầy đây và giảm lòng tranh đấu.

, con mệt há ! Hậu vô thế cho anh con.

Thầy tiếp. Thầy thường thấy các con giận lẫn nhau, Thầy đòi phen bắt tức cười. Phần nhiều các con còn phàm tánh, chẳng xét nét cho đến cùng đặng để lòng thương nhau hầu tha thứ cho nhau.

Cũng có nhiều đứa vì hờn riêng mà gây nên ác cảm, nhưng nhiều hơn hết là kẻ vì Đạo mà tìm chước phàm đặng tính răn nhau, nào dè những sự toan tính ấy làm binh khí cho Tà quyền, trở lại hại bẩn mà không hay.

Trung, con chẳng lẽ không nhìn điều ấy là sự thật mà không tha thứ cho nhau.

Cư, Tắc, hai con chẳng lẽ không đủ đức tánh đặng xét công người mà rộng lòng dung dưỡng.

Thầy rõ lòng mỗi đứa, chỉ vì lầm lạc mà ra mích bụng nhau. Thầy xin các con từ đây, hễ đứa nào phạm tội chẳng biết thương yêu các con thì các con cứ đổ tội cho Thầy, là vì dở dạy, mọi việc tại Thầy. Các con bị thiên hạ thù oán cũng vì Thầy. Các con bị khổ hạnh cũng vì Thầy. Các con chịu cùng Thầy thì Thầy cũng chịu cùng các con. Các con chẳng bỏ Thầy thì Thầy cũng chẳng bỏ các con.

Các con có tin lời Thầy chăng ? Cười . . .

Hay là các con thấy Thầy vô hình mà coi Thầy như không có mắt. Hại thay cho những đứa ấy! Vô phước thay cho những đứa ấy! vì chẳng còn trông mong thấy Bạch Ngọc Kinh đặng nữa.

Thầy là thương yêu, mà kẻ nào ghét thương yêu là kẻ chẳng hề đặng ra khỏi cửa Luân hồi.

Vậy các con phải học biết thương yêu như Thầy đã thương yêu các con thì chẳng buổi nào biết hờn giận cho đặng.

Sự thương yêu là chìa khóa mở Tam thập lục Thiên, Cực Lạc Thế Giới và Bạch Ngọc Kinh.

Nếu các con không biết thương yêu thì cơ đạt đạo cũng đừng mong nắm đặng.

Thầy mới hỏi các con, từ đây biết thương yêu nhau chăng ? Nói thử.

Trung bạch : . . . . . . . . . . .

- Trung, cả Hiệp Thiên Đài đều trách con, Bảo Đạo có để lời tại Ngọc Hư Cung rằng, con quá nghe Lịch mà sanh mưu phản bạn. Thầy tưởng có như vậy, có phải ?

Trung bạch : . . . . . . . . . . . . .

- Phải. Thầy cám ơn con, nhưng mọi điều con làm cũng nên xét nét trước. Thầy dặn con, thà là con mích lòng một đứa mà đặng bụng muôn người. Thầy chỉ xin con lấy chơn tâm mà định đoạt. Các địa vị yếu trọng nơi thế nầy chỉ hướng về sự công bình. Nếu dưới mắt các con còn thấy một điều chẳng công thì là Đạo chưa thành.

Bảo Đạo kiện rằng : Cửu Trùng Đài đoạt hết quyền Hiệp Thiên Đài, và Thầy để cho phạm Pháp Chánh Truyền, có vậy há ?

Trung bạch : . . . . . . . . . . . .

- Thầy cho lầm lỗi, nhưng Thầy chẳng hề cho làm sỉ nhục cho nhau. Thầy chẳng phương binh vực Cửu Trùng Đài vì sự đem trọn Hiệp Thiên Đài ra xử đoán trước mặt tín đồ và chê bai chức phận đến đỗi cấm kêu Hộ Pháp, Thượng Phẩm, có phải vậy há ?

Trung bạch : . . . . . . . . . . . .

Cười . . . Không phải tội con, song cũng vì con yếu tính, có phải à ?

Trung bạch : . . . . . . . . . . . .

- Con biết Thượng Phẩm là chi chưa ? Tắc có nói rồi há ?

Trung bạch : . . . . . . . . . . . .

- Tắc ngu lắm ! Con tiếc từ điều với mấy anh con. Thầy dạy con để làm gì hử ?

Tắc bạch : . . . . . . . . . . . .

- Phải, nhưng mà con nói với Trung có hiểu trước chớ ?

Trung bạch : . . . . . . . . . . . .

- Không con. Thầy nhớ khi hai con nói với nhau lúc Tắc đi Nam Vang về tại nhà con thì phải ? Thầy giận nhiều đứa hiểu biết Pháp Chánh Truyền song làm bộ như chẳng biết. Thầy hỏi vì đâu các con chê rằng Thánh Ngôn Thầy nói Thượng Phẩm đối quyền Chưởng Pháp là giả dối hử ?

Bảo Đạo kiện rằng : Cửu Trùng Đài coi Hiệp Thiên Đài như trẻ bé phò loan, có à ?

Trung bạch : . . . . . . . . . . . .

- Thầy thấy hết con ôi ! Những điều con giúp nên cho Đạo, công không phải nhỏ, mà những điều con làm lỡ hại Đạo, tội cũng chẳng phải vừa. Cười . . Hễ nặng gánh thì đổ nhiều, thế thường hằng có vậy. Thầy chẳng trách cứ chi con, ấy là cũng tại Thầy dở dạy. Đứa biết chẳng nhắc đứa dốt, đứa trí sợ sút đứa ngu, ấy là cớ hại Đạo.

Thầy chỉ nói lại cho các con biết đề phòng kẻo sau còn rối rắm cho Đạo nữa. Từ đây, quyền ai nấy giữ, đôi bên lập hiến cho nhau.

Tắc, con cũng nên nói giùm phận sự quyền hành của cả Chức sắc Cửu Trùng Đài cho phân minh, y như Thầy đã dạy con, đừng thêm đừng bớt.

Chức sắc Cửu Trùng Đài có nhiều đứa phải phạm quyền Hiệp Thiên Đài. Đạo mới hoàn toàn đặng, Hiệp Thiên Đài cũng nên nhượng quyền mấy anh các con đôi chút.

Trung, con nhớ lời Thái Bạch đã dặn phải phân quyền. Tỷ như Chức sắc trách con độc chiếm quyền Đạo với Chánh phủ. Nếu chúng nó không bằng lòng, con liệu lượng với chúng nó thế nào ?

Quyền lực của mỗi đứa phải cho phân minh thì là trên thuận dưới hòa, lập nên trật tự.

Thầy dặn : Từ đây, thượng hạ phải phân minh, ai phạm trật tự thì các con trục xuất. Lễ là vẻ của Thể đạo, nếu không Lễ là không Đạo, nghe à.

Trung, Thầy nhận tất con về sự chọn lựa lọc lừa Chức sắc. Thầy khen con đó, song con cũng nên dạy chúng nó trước 6 tháng rồi mới ban hành. Đứa nào bất lực, cứ việc ngưng chức đặng nó ráng học hành, chờ thi đậu mới cho phục chức. Còn những đứa biếng nhác thì cứ bôi tên. Thái Bạch rầy lắm, con ơi !

Trung bạch : . . . . . . . . . . . .

- Ừ, con cũng nên hỏi lại. Còn về sự con tính toán riêng đó cũng cũng nên hỏi ý nó định làm sao ? Như nó không vừa lòng, con quyền biến đặng binh vực mấy em con với nghe.

Ca, con đừng nghi chi hết. Chức Phối Sư của con vốn của Thầy phong. Thái Bạch đã nhìn nhận giao trách nhậm nặng nề cho con gánh vác đó. Con là đứa Thái Bạch khen là đúng đó.

Trung, con đủ khôn ngoan lập phương hòa nhã thế nào cũng để dạ thương mấy em con. Thầy phú thác chúng nó cho con đó.

Cư, Hiếu, hai con về Tòa Thánh nghe.

Trung, con cũng nên tính cho gấp đặng về nữa, nghe con. Phải làm thế nào rửa thẹn cho mấy em con Hiệp Thiên Đài nghe. Ngày về của chúng nó phải cho long trọng, kẻo nó để lòng phiền, phạm tội Ngọc Hư, tội nghiệp nghe.

Thầy khuyên con điều đình cho thuận dưới hòa trên thì mới yên nền Đạo đặng. Nghe à.

Các con khá tuân mạng. THĂNG.

(TNCT. BP. 51-59)