109.- Đức Chí Tôn
ID025916 - Chương : 109.- Đức Chí Tôn 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

109.- Đức Chí Tôn

109. Ngày 2-11-1929 (âl 2-10-Kỷ Tỵ)

THẦY

Mỹ Ngọc, Hiếu ! Các con chớ đem lòng phiền muộn. Ấy là Thiên cơ, nên chẳng thể nào cho mấy con rõ biết trước.

AN được về Thầy, linh hồn trong sạch hơn ai hết. Nó ít quả mà được nhiều căn, nên Thầy khuyên mấy con nên lấp buồn để tiếp lo Đạo. Theo phần đời thì sự sanh ly rất đáng buồn, mà về phần thiêng liêng thì nên mừng giùm cho nó. Nếu để nó nhiễm trần rồi thì công lọc lừa xác thịt lại có dễ chi !

Thượng Phẩm được an tâm và mừng rỡ vì đang dìu dắt phách thiêng liêng của nó vào Bạch Ngọc.

Các con ôi ! Kẻ trước người sau rồi đây các con cũng kế nhau mà về cùng Thầy hết.

Lấp thảm, ngăn phiền, trông mong nơi ngày hội hiệp cùng nhau mà hưởng cái sống thiêng liêng vô cùng vô tận gần bên Thầy, còn hơn sự sống phù du ở cõi tạm nầy.

Hiếu ! Mẹ con cũng được Thượng Phẩm lo về phần thiêng liêng, chớ nên buồn chi hết. Con nên dằn tâm trí, lo trau đạo đức, chờ buổi con gặp được những kẻ yêu mến quí hóa của con.

Thầy hằng lo lắng cho kẻ hết lòng vì đạo đức, các con nên trông mong nơi Thầy.

Thượng Phẩm và “con nó”, tuy đã nơi căn xưa, nhưng đã đặng gặp dịp để hy sinh tánh mạng vì nền Đạo cao thượng ở cõi Nam rất quí hóa thay, há chẳng đặng ngàn năm nêu tiếng sao ?

Con nên mừng và gạt lệ phiền đi con. Thầy rất yêu mến con.

Mỹ NgọcSang ! Diêu Trì Cung còn xin cho hai con phổ độ nữa. Chừng có dịp thì chư Tiên mách, nên để ý.

Thầy ban ơn các con. THĂNG.

(TNR)