110.- Cao Thượng Phẩm
ID025917 - Chương : 110.- Cao Thượng Phẩm 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

110.- Cao Thượng Phẩm

110. Thảo Xá Hiền Cung, ngày 7-11-1929 (âl 7-10-Kỷ Tỵ)
Phò loan: Nguơn Ngọc - Huệ Chương
Hầu bút: Nam Đình

CAO THƯỢNG PHẨM

Mừng Anh Ba, Cô Tư và mấy cháu. (Bà Cư hỏi về việc muốn đem xác của AN về Tây Ninh)

- Việc ấy không cần vội tính mà phải hóa ra những lối không hay cho gia đình mình, vì đem xác Tử Kim về là một vấn đề chưa phải dễ mà tức tốc thi hành cho mau như ý muốn được. Vả lại, nhà ta còn kém về tiền bạc, nhứt là Anh Ba và thằng Đức lắm. Mẹ nó tuy có một ít sức đặng kham lo chuyện ấy, song sao sao cũng có lịnh ta mới thi hành điều nói đó. Muôn việc chi thỉnh thoảng để trí thung dung chỉnh đốn, không nên dục tốc thì bất đạt nghe. (Mỹ Ngọc tỏ ý muốn thôi làm việc đặng về Tây Ninh, bởi vì bây giờ trong gia quyến không còn ai).

- Tưởng khi Anh cũng rõ ý em lắm, song tiện đây luận về đường đời, em xin chút lời biện bạch cho Anh rõ lại rằng: Cổ ngữ có câu: Phàm như mình là một đấng quần xoa, lúc còn náo nương theo cha mẹ thời tùng quyền cha mẹ, còn khi xuất giá thời tùng ai vậy a Cô Tư ?

Bà Cư thưa: - Tùng phu.

- Phu tử rồi tùng ai ?

- Thưa, tùng tử.

- Rốt cuộc nhi tử ?

- Thưa, tùng huynh đệ bên chồng.

- Phải ! Ấy vậy, Cô Tư nên đem việc nhà mà giao hết cho Anh Ba, vì nhà ta chỉ còn trông mong còn có một mình Anh Ba mà thôi. HUÊ thì tính chất muôn phần hết kể, chưa rõ nay mai. Vậy tiện đây, trước mặt có Cô Tư, xin Anh lấy lòng mà xưa kia Anh hằng đối đãi tình huyết mạch mà đoái lại phận Cô Tư : chồng mất, con du Tiên, niệm tình cho em gởi việc nhà, đừng nệ công lao mà hiệp với Hộ Pháp, điều đình giùm việc nhà của em. Anh và Cô Tư nên thuật lại mấy lời tư tố của em cho Hộ Pháp rõ. (Bà Cư hỏi về việc làm Tuần Cửu cho An hay cúng kiếng ?)

- Sao lại không ? Tử Kim là một vị Phật Tây phương, vì đường Đạo và đường đời lâm phàm giải ách, nhưng không may sớm nhẹ chơn lui về quê cũ. Vậy mẹ nó nên giữ lời tôi mà làm Cửu cho nó. (Bà Cư thưa : Không biết là tại nơi Đức Chí Tôn sắp đặt như vậy đặng cho AN bỏ xác bên ấy hay sao ?)

- Cười . . . Phàm quá vậy ! Tôi hằng lúc tại trần khuyên dỗ mẹ nó hoài rằng : không nên thấy vậy mà độ vậy, bởi lúc Tử Kim lâm phàm, Thiên thơ ghi căn số, nên ngày hôm nay Đạo chưa hoàn toàn mà khiến bủa chông gai, gập ghình không tiện đưa gót ngọc, là bởi Thiên cơ sắp đặt cho Tử Kim sang qua xứ người, nếm đủ mùi ngọt bùi cay đắng thế tình, đời chán, lòng không còn muốn dày vò thân nữa được. Lỗi ấy do tại nơi đâu ?

- Tại Đạo. Nếu Thiên thơ định cho Tử Kim ở tại nhà, muôn việc không cần để ý, ta bà cảnh Bắc sông Nam thời bụi trần lấm vào mình mà không thấu, đến lúc phục hồi ngôi cũ, nợ tiền khiên chưa trả trọn, tất nhiên phải đọa luân hồi, chừ cái ngôi Giáo Tông biết cậy ai còn xứng đáng mà điều quản cho Tam Kỳ Đạo. Thiên cơ định vậy, hiểu vậy, không nên rầu buồn vô ích.

Ta cùng Tử Kim rảnh nợ thế gian, thời Cô Tư vững lòng trau mình giồi tánh, hiến thân cho Đạo là một phương rất diệu mầu. Tuân lấy. THĂNG.

(TNR)


AN: Cao Quỳnh An, hiệu là Tử Kim, con của Ngài Cao Quỳnh Cư và Bà Hương Hiếu, mất ở bên nước Pháp.

Anh Ba: Cao Quỳnh Diêu, anh thứ ba của Ngài Cư.

Cô Tư: Ngài Cư gọi vợ (Bà Hương Hiếu) là “Cô Tư” hay “Mẹ nó”.

Huê: Em ruột của Ngài Cư.

Đức: Cao Quỳnh Đức, hiệu Nguơn Ngọc, con của Ngài Cao Quỳnh Diêu.