113.- Đức Lý Thái Bạch và Diêu Trì Kim Mẫu
ID025920 - Chương : 113.- Đức Lý Thái Bạch và Diêu Trì Kim Mẫu 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

113.- Đức Lý Thái Bạch và Diêu Trì Kim Mẫu

113. Thảo Xá Hiền Cung, ngày 1-12-1929 (âl 1-11-Kỷ Tỵ)
Phò loan: Thượng Sanh - Bảo Văn Pháp Quân

LÝ THÁI BẠCH

Hỷ chư Đạo hữu, chư Đạo muội. Bình thân.

Nay Lão đến đây, lấy tình Đạo hữu nói chuyện mà thôi, chư Đạo hữu nên suy xét cho cặn kẽ.

Đạo chẳng trọn thành là do nơi người cầm quyền hành chánh, không lấy nét vô tư, tại cũng do nơi Hiệp Thiên Đài gìn giữ chăm nom kềm chế luật đạo để đến đỗi kẻ quấy lộng quyền mà cả nền Đạo vào tay tà quái.

Hộ Pháp ! Bần đạo tưởng lời nói trên đây không phải quá đáng vậy.

Đức Chí Tôn cũng hằng dạy chư Đạo hữu Hiệp Thiên Đài về khoảng ấy, nhưng vì Hiệp Thiên Đài chưa đủ kẻ đứng chung lo và giúp sức, thế nên phải chịu cô quả mà coi sự thành bại của việc Đạo.

Chư Hiền hữu từ đây nên hiệp trí chung lo mà mở một con đường mới dìu dắt chúng sanh, cái cơ quan ấy chưa chắc chư Đạo hữu sẽ làm đặng trọn, nhưng lần mở bước đầu đi, rồi sẽ có phương hay cho chư Đạo hữu vững bước mà trì kéo những đứa đã quá sa lầm nơi tay tà quái.

Bần đạo đã nói, Đạo phải diệt tận trong một lúc, nên trước đã giao quyền lại cho Tòa Tam Giáo.

Nay cái màn Việt gian ấy đã lộ ra rõ ràng. Ôi ! Đạo chết trước tất là Quỉ vương xâm nhập. Cầm cả quyền hành Tổ đình, hồn Đạo phưởng phất ngoài muôn dặm, duy còn xác Đạo ngẩn ngơ, như nhà trống bỏ, lũ hoang vào, mặc dầu tung hoành phá nát. Hiệp Thiên Đài khoanh tay chờ coi thành bại há ?

Không nên vậy, mà cũng không làm cho trái với tôn chỉ của Đạo, mở con đường mới đây là đề phòng, tập thành đàng đạo đức vào cai quản dìu dắt mối Đạo, người có phẩm cách trong bọn cũ và cải sửa bước đường của chúng nó lại, lánh xa lốt kiêu căng, lấy thế cậy quyền mà mua lòng kẻ yếu tánh.

Chư Đạo hữu nên lấy luật Đạo mà bôi xóa tên họ, trục xuất khỏi quyền hành chánh và đồng tâm cầu nguyện Đức Chí Tôn ban ơn rộng, xin phép hội với Lôi Âm Tự, trục xuất Quỉ vương ra khỏi Tổ đình, đợi cho chư Đạo hữu làm hết phận sự, đến chừng nào chư Đạo hữu không sức kềm chế vững với lũ tà tâm, chừng chúng nó tự quyết không sửa cải, tự đem mình hiến cho tà quái, thì đó là đường cùng của Đạo, đó là ngày những nguyên nhân hữu công bỏ xác Đạo lại trọn trong cả 36 động Quỉ vương, lại cũng là ngày cửa Phong đô mở lớn đặng chờ rước kẻ vô đạo. Ta hồ tận chúng sanh !

Tại ai? Tại ai? Chư Đạo hữu cũng khó cải số được. Lời của Bần đạo dặn nói đây là cho chư Đạo hữu gắng tâm mà day trở một lần chót nữa, nếu đặng thành thì đó là một công quả thêm cao, còn chẳng được thì đó là Thiên số vậy.

Bần đạo vì lòng bác ái của chư Đạo hữu và thương mấy triệu sanh linh nên ráng sức tâu rỗi cho Thiên thơ đình đãi lại mà chờ công trình của chư Đạo hữu, chớ nên vì khó mà ngán bước đường mà tội nghiệp cho TƯƠNG và TRANG, ráng níu kéo giùm chúng nó nghe !

Bước đã lắm trờ tới rồi, còn lắm kẻ vô đạo yếu trọng trong trách nhậm của chư Đạo hữu, nhưng Bần đạo chẳng lẽ cạn chê, để vậy cho có cớ chư Đạo hữu có công trình chút ít.

Hộ Pháp ráng suy xét lời của Bần đạo, sau có chi chi trắc trở thì có Thượng Phẩm giúp lời, đừng nao núng nghe.

Từ đây chớ khiếp nhược nữa, chư Đạo hữu sanh chỉ để hiến mình cho Đạo. Đạo đã nắm nơi tay, há để cho lũ tà tâm nhiễu loạn sao? Nên liệu lấy với hai đứa đó, rồi sau sẽ có phương khác, chớ lo nhọc đến ai nữa.

THĂNG.

TÁI CẦU :

DIÊU TRÌ KIM MẪU

Thiếp chào chư Hiền đồ.

Thiếp lấy làm hân hạnh đặng hội hiệp cùng chư Hiền đồ Nữ phái.

Thiếp xin để lời căn dặn ráng lấy lòng thành hiệp cùng Thiếp, sửa cơ đời cho khỏi phụ lòng Chí Tôn sở định.

Ôi! Biết bao phen Thiếp khẩn cầu khóc lóc giữa Ngọc Hư Cung xin lập thành Nữ phái.

Chí Tôn buộc sửa cải Thiên thơ, chư Hiền đồ cũng nhớ lời Chí Tôn khi lập Pháp Chánh Truyền Nữ phái, Chí Tôn than rằng, muốn bỏ đi cho đáng, nhưng lòng Từ Phụ cũng chẳng đành.

Thiếp cậy Quan Âm thay quyền chưởng quản, nào dè lời từ bi không phương kềm thúc tánh phàm của chư Hiền đồ.

Thiếp chẳng phiền là vì chán hiểu tâm tình mọi bề yếu ớt và chỉ trông mong ngày dài chế cải, nào dè đã bốn năm chầy, phàm tâm chư Hiền đồ vẫn y như trước, làm cho Quan Âm buồn lòng cáo thối.

Ôi! Một Đấng Trọn lành ấy còn cam tâm bỏ lẫy, Thiếp mới cậy tay ai ?

Thà Thiếp đến chính mình dạy dỗ các con, dầu rủi may, cho đành dạ.

Thiếp dặn Cửu NươngThanh Tâm Tài Nữ thay phiên nhau đem trí thức tinh thần thiêng liêng mà chế vào lòng các con, họa may giảm đặng lần lần tục tánh.

Thiếp cần dạy dỗ thì Thiếp chỉ cầu chư Hiền đồ cũng ráng nghe Thiếp, tùy lòng chẳng ép nài ai làm quá trí, mượn ngòi cơ bút đề áng văn chương, tỏ tấm tình thương, chư Hiền đồ để dạ,

Từ đây, Thiếp dùng hiệu Qui Thiện mà cho Pháp hiệu Trường Đạo Diêu Trì.

Thiếp lại dặn hãy lựa chọn kẻ nào đặng từ bi, bác ái , đạo đức, khiêm cung, mới đặng cho nhập.

Hương Hiếu, con khá nhớ nghe.

Thiếp xin từ giã và cảm tạ chư Hiền đồ nam phái.

Hiền đồ ráng lập công quả thêm cao, có ngày vào Chánh vị nghe.

THĂNG.

(TNR)