116.- Đức Chí Tôn - Lý Thái Bạch
ID025923 - Chương : 116.- Đức Chí Tôn - Lý Thái Bạch 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

116.- Đức Chí Tôn - Lý Thái Bạch

116. Ngày 11-1-1930 (âl 12-12-Kỷ Tỵ)
Thảo Xá Hiền Cung
Phò loan: Thượng Sanh - Bảo Văn Pháp Quân

THẦY

Các con,

Trung, Trang, có lẽ hai con còn nhớ lời Thầy đã dạy lúc trước về sự ngưng phổ độ để chấn chỉnh nền Đạo đương sắp bị Tà quyền nhiễu loạn. Đã lâu, Thầy để cho hai con tự liệu chung trí với các môn đệ có trách nhậm xứng đáng hầu lo phương điều chỉnh mối Chánh truyền, nhưng rốt lại rồi cũng chẳng ngó thấy hai con đi tới được bước nào, mà nền Đạo còn biến đổi thêm, nói tắt lại là . . . thuyền Đạo vẫn chơi vơi, chẳng biết ngày nào đắm.

Than ôi ! Chẳng có điều nào các con cầu xin nơi Thầy, Thầy chẳng làm vui lòng các con, mà chỉn xin các con một điều là : Chung lưng đâu cật, thương mến dìu dắt nhau đặng làm cho nền Đạo đồ sộ vững bền, mà các con chẳng làm cho Thầy được như ý muốn. Thầy chẳng hiểu tại sao ?

Lý Thái Bạch từ quyền cũng vì nơi các con, là vì nếu dụng hình phạt thiêng liêng thì chẳng đành thấy, chơn linh các con xa ngôi phẩm, còn dung dưỡng cho nhiều đứa gây rối lòng tà thì lại chẳng tròn trách nhậm, thành ra Đạo phải bơ vơ, bị dồi dập luân chuyển giữa đám quỉ xác ma hồn. Thương hại thay, cả muôn ức nguyên nhân bị vì đó mà phải tan tành công quả.

Thiên điều ! Thiên điều !

Thầy có nên để cho các con yêu dấu của Thầy phải vướng chơn nơi đó chăng ?

Không thì mất phép công bình, Tòa Tam Giáo bất phục. Để thì lại chẳng ngồi xem các con giữa đám mê tân.

Thảm thay ! Thầy còn biết làm thế nào mà dắt các con, dìu sanh chúng, cứu rỗi nhơn sanh cho trọn. Thầy năn nỉ các con, xin có một điều mà chẳng đặng thì đành cho nền Đạo điêu tàn mà để trò cười muôn thuở.

Lý Bạch thương mến chơn linh thiêng liêng của các con, ý muốn dạy truyền phương chước mà sửa cải bước đường. Những lời nó nói bao nhiêu đều tản ra như đám sa mù giữa nắng, chẳng còn dính vào tai các con chút nào hết.

Theo thế phàm lấy bờ cõi giang san mà ví thì đời nào lúc nào cũng vậy, hễ tôi hiền ngoài ngõ thì lũ nịnh cận ngai, vạc phải ngã, thành phải xiêu, non nước tơi bời, nghiệp nhà điên đảo. Các con có trí mà chẳng độ được nhơn tâm, uổng thay lời Thánh giáo.

Tương, con hiểu Đạo nhiều, tâm Đạo có mà cũng chẳng để mắt tinh đời hầu giúp ích mấy anh con một lời chi hết, thành ra người hay nói lại giúp tiếng bất thông, đứa Đạo tâm chẳng một lời bổ ích.

Hỏi : Các con có sức dìu dắt bước Đạo cho vuông tròn chăng ?

Dòm các nơi thì chỗ chanh ranh tự lập, nơi lừng lẫy độc quyền. Trung, hỏi có vậy chăng ?

Trung bạch : Thật quả có vậy, con ráng hết sức dìu dắt nhơn sanh đừng chia, nhưng chưa đặng.

Đã gọi là Quốc Đạo mà sự hành chánh chẳng phân minh, người Đạo chẳng tùng theo một Luật, tự tung tự liệu, tự tác tự quyền. Ôi ! Nghinh ngang nào tưởng trên đầu có ai ? Thế thì tôn chỉ Đạo Trời thế nào Đạo mong hiệp nhứt.

Trung, con đi hội hoài mà có thấy chước chi hay cứu Đạo không con ?

Trung bạch : Con không thấy chước hay, nhưng ý con muốn đến đó, hầu vỗ về cho trên thuận dưới hòa, còn việc tùy tâm phàm mà dung dưỡng bất chánh lại khác nữa, hai việc ấy chẳng hề đi chung với nhau.

Bởi con còn sợ mích bạn hơn sợ Thầy buồn, mới có xưng Bá xưng Hầu, độc quyền lừng thế.

Thầy khuyên các con lập hiến với Hiệp Thiên Đài mà hành sự, cũng không thấy chi ?

Pháp Chánh Truyền chẳng chấn chỉnh để kích bác lẫn nhau cho đến đỗi bôi xóa, còn bề ngoài thì Chức sắc lớn dụng tà mị gạt người để thâu lợi, dụng danh. Trung, Trang, ngồi ngó.

Thầy thương công quả các con, chẳng nỡ để tội lây, đã nhiều phen chỉ dẫn, mấy con cười cười nói nói cầm chừng, đứa phạm dạ dạ chừa chừa, rồi ra lại quảy gói du phương tầm người trao việc mị nữa.

Lý Bạch thương các con, muốn trổ tài cầm quyền mà dìu dắt các con như trước, nhưng thấy nền Đạo như thế, nhơn tâm như thế, nên chẳng dám, thương thì chia buồn, chớ chẳng đành để cho các con vướng vào Thiên điều, vậy mà cũng chẳng khỏi.

Tắc, trách nhậm con chẳng hoàn toàn, trí tâm không nhứt định, dạy rồi cũng quên rồi, ai nói nấy nghe để đến đỗi nền Đạo ra nỗi nầy.

Ôi có khác gì bước đầu đâu, công quả gì, trách nhậm gì, tại nơi con muốn bảo thủ lấy một mình. Lúc lập Thiên thơ, nếu chẳng trọn hành trình, chớ trách sao Thầy chẳng binh vực.

Từ đây, Thầy dạy lần chót, các con phải liệu chung hiệp mà đi con đường nào cho đầm ấm hòa bình, chớ con đường đã đi vẫn cứ dắt các con vào nơi hắc ám đó.

Tắc bạch : Xin Thầy an ủi Đức Lý Đại Tiên trở lại ngôi Giáo Tông mà điều đình, kẻo để một mình con cô thế quá, nền Đạo phải chinh nghiêng hoài.

- Để đợi cho hai bên Cửu Trùng Đài và Hiệp Thiên Đài liệu nhau sao cho hoàn toàn rồi Thầy sẽ nài nỉ nó hành chánh trở lại.

Trung, con lập nhiều quá, mà mỗi chuyện lập chẳng bổ ích chi hết. Hễ phương nào hay thì để, phương nào phá hại nên thay thế, tùy cơ ứng dụng, như trị một nước, điều một đạo binh, cứ lầm lũi đi hoài, biểu sao không lầm lạc.

Thầy cấm chẳng đặng làm chi khác hơn là làm cho hòa thuận đầm ấm hai bên, hồn và xác Đạo, bình phục nhơn tâm, hành chánh theo một thể lệ, chỗ Thánh Thất nào cũng vậy.

Tay chơn chưa cử động, hình thể còn tiêu mòn, mắt chưa muốn thấy, tai chưa muốn nghe, ngũ tạng lục phủ chưa thông đồng mà muốn vẫy vùng, lấn lướt thế nào đặng. Cũng như các con bề trong cấu xé, tâm một nơi đức một ngả, mà ham đi dìu dắt người ngoài, biểu hiệp đồng sao được. Trong chưa thành, ngoài dầu có làm chi cũng chuyện bá vơ thêm hại.

Thầy nói bấy nhiêu đó, các con liệu.

Trung, Trang, nên giúp Tương việc nó cầu muốn nghe. Thầy có chỗ dùng.

Tắc, Sang, Mỹ Ngọc, cũng vậy nghe.

Mỹ Ngọc, từ đây lãnh trách nhậm mới, ráng lo nghe. Thầy cho vào chánh vị đó.

Thầy ban ơn cho các con. THĂNG.

TÁI CẦU :

LÝ THÁI BẠCH

Hỷ chư hiền hữu.

Cười . . . Lão lấy làm cám ơn chư hiền hữu có lòng tưởng Lão.

Giới tửu, cám ơn. Cuời . . .

Thượng Tương Thanh, Lão mừng hiền hữu. Hèn lâu chẳng gặp dịp chuyện vãn cùng nhau, Lão lấy làm trông hiền hữu lắm !

Cả sự trách cứ của Chí Tôn khi nãy do bởi nơi Lão mà ra. Khi nạp Thiên thơ cho Đại Từ Phụ xem và quyết định lấy Thiên điều trừng trị, thì có nhiều tên hằng thân cận của hiền hữu, tỷ như Mục Thanh đó vậy. Lão tưởng rằng nếu như nghiêm giáo của hiền hữu có bổ ích thì Mục Thanh đã tránh khỏi Thiên-điều khiển. Còn nhiều đứa nữa, tỷ như Lão chỉ tên ra, hiền hữu có thế chi giải cứu đặng.

Lão nói là : Nhàn (Đạo Quang), Lịch, Thơ, Lai, Tuất, đặng chăng ?

Lão phải trừ tà diệt mị. Lão sẽ tái cầm quyền, bằng chẳng thì Lão để cho Đạo tiêu diệt, nghe à.

Lão từ thử vì thương hiền hữu, vì nghĩa nguyên nhơn, Lão lập Đạo chịu khổ hạnh vì đâu ? Hiền hữu hiểu à.

Đôi phen Lão muốn dụng oai linh trừ khử, thì là gặp hiền hữu đón đường. Ngày nay Lão kêu về hỏi thiệt, vậy chớ hiền hữu định lẽ nào, nói thử ?

Lão có lẽ thương nhơn sanh hơn hiền hữu thì phải. Lão hỏi: Như để vậy, ngày sau những kẻ hung bạo ấy sẽ giết Giáo Tông, hiền hữu chịu lỗi ấy chăng ?

Phải. Ấy vậy, để cho Lão trọn quyền lập ngôi cho, hiểu à.

Trung, Sang, Lão hỏi nhị vị hiền hữu có muốn cho Thượng Tương Thanh qui điền lo Đạo chăng ?

Đồng lòng cầu nguyện Chí Tôn cùng Lão nghe.

Trung, Nghĩa(ông Phủ Nghĩa ở Gò Công) biết à. THĂNG.

(TNR)