118.- Đức Chí Tôn
ID025925 - Chương : 118.- Đức Chí Tôn 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

118.- Đức Chí Tôn

118. Ngày 13-3-1930 (âl 14-2-Canh Ngọ)

THẦY

Các con,

Kêu TrungTrang. Thầy mừng các con.

Chẳng biết chừng nào các con mới ra mặt nghiêm trang, chơi hoài hả ?

À Trung, mọi sự chi để cho Thầy định liệu với Thái Bạch, con nghe.

Thầy đến chẳng cho chư Thần, Thánh, Tiên, Phật hay biết đặng căn dặn các con các điều. Các con đã thấy rõ Thiên cơ có định rồi há ? thì cũng noi Thiên cơ tiền định mặc dầu, mà cũng nơi cái dở của các con đó chút.

Trang viết giùm cho Đường, con. Thầy tiếp :

Ngày sóc vọng tháng Giêng có hội Ngọc Hư Cung, Thái Bạch định hẳn phải dùng Thiên điều lấy hình phạt mà thể đặng làm cho rõ quyền Đạo lấn quyền phàm. Vì vậy mà Thầy không phương ngăn cản. Than ôi! Nhơn sanh đổ máu, Thầy sầu thảm không cùng, mà than sao trách sao, tại nhơn sanh tai nạn.

Thánh giáo của Thầy lại bị chê bai biếm nhẻ, ngăn cản phổ thông, làm cho Thánh địa Đông Dương không thoát tai giặc loạn. Thầy tưởng, các con còn nhớ lời tiên tri của Thái Bạch há ? Các con đây cũng khó ngồi yên đặng, vì bị nghi kỵ trăm đường, vậy Thầy phải liệu phương lo giải ách.

Thầy hạ lịnh cho các con, kể từ Giáo Sư đổ lên, cùng cả Chức sắc Hiệp Thiên Đài, trừ ra Mạnh, Vĩnh, đồng ký tên tờ xin kiến diện PASQUIER và đến Thăng Long thành mà tỏ cạn lời chánh giáo.

Còn cả Chức sắc, vì thương mà phong cho đó, thì TrungTrang, hai con phải tuyển chọn lại vì nhiều đứa để ngờ cho chánh phủ Pháp nghe. Thái Bạch dùng cơ hội nầy mà giúp thế cho các con lập thành nền Đạo, khỏi rối loạn như khi trước nữa, lại có giá trị trước mặt nhơn sanh, cùng trong Ngũ Châu hết cả, các con ráng hiểu.

Trung bạch : . . . . . . . . . . . . . .

- Phải có ba phái tuân mạng lịnh Hội Thánh, bằng chẳng thì Thái Bạch bôi xóa Thiên thơ và trục xuất ra khỏi Đạo.

Các con ôi ! Thầy thương thì để bụng, chớ biết liệu làm sao bây giờ.

Hễ giỏi gây thì giỏi chịu, kệ kiếp chúng nó, sau Thầy sẽ liệu phương độ rỗi chúng nó. THĂNG.

(TNR)