127.- Đức Lý Thái Bạch - Đức Chí Tôn
ID025934 - Chương : 127.- Đức Lý Thái Bạch - Đức Chí Tôn 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

127.- Đức Lý Thái Bạch - Đức Chí Tôn

127. Tòa Thánh, 21-2-1931 (âl 5-1-Tân Mùi), giờ Tý
Phò loan: Hộ Pháp - Văn Pháp (BVPQ)

Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ
LÝ GIÁO TÔNG

Chào chư Hiền hữu, chư Hiền muội.

Cười . . . Lão vì lời nguyện của nhiều người nên cầu Đức Chí Tôn đến. Lão cấm nhặt chẳng cho ai mật niệm mà xin điều chi cùng Chí Tôn hết, nghe à. Nếu chẳng vâng lịnh, Lão sẽ trọng phạt. THĂNG.

THẦY

Các con,

Đứa thì khóc, đứa thì cười, may thay Thầy không đến cùng hình thể, bằng chẳng vậy thì phải ở với mấy con mà bỏ cả Càn khôn thế giới đi mà chớ !

Cười . . . Các con có biết tình thân ái nhớ thương của Thầy là đến chừng nào ? Bây giờ các con đã nặng mang xác tục mà còn thương Thầy dường đó, còn Thầy là thiêng liêng mà lại kém sút bao giờ.

Thầy hằng than rằng: Từ thuở có các con thì Thầy bởi lòng thương yêu vô tận của Thầy mà làm cho các con ra dể duôi khi lịnh, phản lại Thầy.

Thầy đã thấy rõ cơ tội tình ấy từ thuở khai Thiên lập Địa, nên nay mới tránh mặt, cậy kẻ dạy các con. Các con nên vui chớ chẳng nên buồn.

Thầy khuyên các con ngó lại năm năm trước rồi xét mình thuở ấy với ngày nay thì sẽ thấy rõ Thánh đức các con tăng trổi rất nhiều, mà cũng nhờ oai nghiêm Thái Bạch.

Các con lại nhớ rằng: Khi Thầy mới đến qui hiệp các con thì trong số ấy đã đặng bao người, còn nay thì Đạo đã qui tụ bao nhiêu sanh chúng ?

Các con ơi ! Rất đỗi là một ông cha phàm, khi chia gia tài cho con cái, còn chưa kể; nên cho nhiều, hư cho ít thay, huống lựa là Thầy, dầu cho đứa khôn ngoan hiếu hạnh cùng Thầy hay là đứa ngu lại phản tâm cùng Đạo, thì hồng ân của Thầy vẫn rưới cho đều. Tự nơi chúng nó biết phương bảo thủ cho toàn gia nghiệp hay là lầm mưu phá nát gia tài, dầu thế nào đi nữa thì Thầy cũng lấy tình thương mà phân định.

Thầy hiểu rõ công trình khó nhọc tạo nghiệp cho nên biết thương biết tiếc đi nữa thì cũng không đành lòng nào truất phần định của lũ con hư; Thầy chỉ nhờ các con dạy lẫn lấy nhau mà thương.

Lập đặng nghiệp cho các con, Thầy rất nên khổ nhọc, Thầy khó thấy mà thương lẫn lấy nhau, vì bởi Thầy thương các con mà phải chịu nhiều phen tái kiếp. Thầy mừng ngày nay Thầy nói đặng với các con rộng lời, vì trí độ các con nay hiểu thấu.

Các con biết cái nội loạn từ thử trong Đạo gây nên là do tại nơi nào chăng ? Thầy hỏi ?

Thượng Trung Nhựt bạch : - Vì không hòa nhã và làm nhiều điều không vừa lòng nhơn sanh.

- Phải vậy đó chút, song con thiếu một điều nữa.

Thượng Trung Nhựt bạch : - Vì không thuận hòa nhau.

- Trật, con.

Thầy nói : Ấy là cái oan khiên các con đã gây nên buổi Khai Đạo. Đứa lớn không nên lớn, đứa nhỏ chưa vừa nhỏ, nghịch lẫn hại nhau, nay để lưu gương cho ma hồn quỉ xác. Chúng nó vẫn dại, hễ thấy học đòi, không trật tự, chẳng quyền hành, tại các con làm kiểu vở.

Các con từ đây nên xét mình, tỉnh ngộ mà cải sửa phàm tâm, lập trật tự, định quyền hành, gầy nên phương, có đạo hạnh thì tự nhiên cơ Đạo vững vàng, danh Thầy chẳng nhục.

Các con nên nhớ nghe. THĂNG.

(TNR)