130.- Cao Thượng Phẩm nói việc cúng tế người chết
ID025937 - Chương : 130.- Cao Thượng Phẩm nói việc cúng tế người chết 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

130.- Cao Thượng Phẩm nói việc cúng tế người chết

130. Ngày 18-4-1931 (âl 1-3-Tân Mùi), giờ Tý
Thảo Xá Hiền Cung
(Làm tuần 2 năm cho Đức Cao Thượng Phẩm)

TRẦN VĂN XƯƠNG

Tệ Thần chào chư vị.

Cao Thượng Phẩm mới hội Diêu Trì Cung cùng Cửu Nương khi nãy, nay nếu cần ích thì xin để Tệ Thần đi thỉnh.

TÁI CẦU :

CAO THƯỢNG PHẨM

Cười . . . Thì cũng cứ làm theo bổn cũ, hại cho Bát Nương kêu ngạo người ta, cúng tế, làm tuần làm tự lộn xộn, không hiểu là chi hết. Ối rộn quá !

Chào chư hiền hữu.

Anh lớn ra nói chuyện chút.

Nầy Anh lớnTám,

Bần đạo xin hai người giải nghĩa giùm, sự chết của thế là gì ? Hễ chết tại thế thì sanh tại thiêng liêng, chết tại thiêng liêng thì sanh tại thế, vì hai đường khác nhau, nghĩa là ở vô vi thì phải khuất hữu hình, mà ở hữu hình thì phải khuất vô vi.

Bần đạo tỉ cho dễ hiểu là như mấy người giờ nầy ở tại Tây Ninh thì không thể nào có mặt tại Sài Gòn cho đặng, mà muốn có mặt tại Sài Gòn thì chắc không thể ở tại Tây Ninh. Vậy thì cả nhơn sanh chỉ có biết sanh, không biết tử.

Tám, Em nhớ Thầy đã nói cùng Em rằng: Tri sanh bất tri tử, mãn sanh vị chi tử.

Cái kiếp con người hạn lệ bởi thiện căn. Mãn căn thế gọi là qui bổn thì Trời gọi là sanh. Em gắng giải nghĩa rõ ràng, kẻo đời còn lầm lạc, tội nghiệp !

Em phải biết rằng, ẩm thực cốt để làm phương bảo thủ thi hài, mà qui vào nguơn khí thì vật thực còn bổ ích vào đâu mà cúng tế, duy có điều hữu dụng của sự cúng tế là lòng thành, cảm động tình ái lẫy lừng, làm cho nguơn khí của Chơn thần trở nên thơm tho đẹp đẽ, cả những Đấng thiêng liêng lấy đó làm báu vật.

Vậy Em và Anh nên nhớ lời Thầy dặn rằng : Các con cái Thầy ví biết thương yêu hòa thuận cùng nhau là lễ hiến cho Thầy rất nên long trọng. Lời ấy ngày nay Bần đạo mới hiểu rằng thật vậy.

Cái tình thương nhau hơn hết là biết làm lành vì nhau, của báu thiêng liêng thì coi hành thiện như ngọc ngà châu báu vậy.

Cười . . . Từ đây, Bần đạo muốn xin cái báu ấy, ai thương Bần đạo thì kiếm mà cho, chớ còn cúng tế ăn uống chi đặng mà cúng.

Bần đạo dặn Cô Tư nhớ hoài lời nầy nghe.

Anh Thượng Đầu Sư cứ thi hành những điều anh đã định, Lý Giáo Tông rất vừa lòng.

Tám ! Bần đạo để lời khen cây Giáng Ma Xử của Em. Kỳ nầy, nó sát phạt kẻ tội nhân kinh tâm vỡ mật, cứ vậy mà làm thì Đạo thành. Em nên gắng sức, nhơn sanh phải chịu nạn nầy nữa mới an.

Chư hiền hữu cả thảy ráng sức độ đời mà lập vị, xin thừa cơ hội mà lập công nghe.

Mời Anh Tư Thế. Cứ tính như vậy thì đặng việc. Lập tư đàn, phải đợi Em tâu lại cùng Đức Lý Giáo Tông sẽ nhứt định.

Mời Chị cho Em dặn, để ý độ người đó vì có căn duyên cùng Chị, nhưng lắm tội tình vì còn ham phú quí, nghe. THĂNG.

(TNR)


Đức Cao Thượng Phẩm gọi : Đức Quyền Giáo Tông là Anh lớn; gọi Đức Phạm Hộ Pháp là Em Tám; gọi Bà Nữ Đầu Sư Hương Hiếu là Cô Tư.

Tri sanh bất tri tử: Biết sự sống, không biết sự chết.

Mãn sanh vị chi tử: Mãn kiếp sống gọi là chết.