131.- Cao Thượng Phẩm
ID025938 - Chương : 131.- Cao Thượng Phẩm 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

131.- Cao Thượng Phẩm

131. Ngày 18-4-1931 (âl 1-3-Tân Mùi), 8 giờ sáng
Phò loan: Cao Quỳnh Đức - Nguyễn Văn Thân

CAO THƯỢNG PHẨM

Anh Ba, Kể từ buổi Em ư sinh thế hoạt cho đến buổi qui hồi, thì Anh cũng đã biết nhiều bước ngẫu nhiên của Em chịu nổi mưa mai nắng sớm, song xét kỹ thì lúc Em còn hài mang, quan y mặc, tước có, phẩm có, tiền đủ, sức tài đủ, nếu phải đường đột với một ai, gẫm chưa chắc Em phải nhường bước vậy.

Thế mà chung cuộc đời phế, mong chi kiếp sống thừa, trong ba tấc kiếm mà quên rằng cả một nhà ta đồng hiến hết tâm huyết cho Đạo, mà thêm nỗi muôn việc chi đều phải biết có ba buồn một vui đó thôi.

Đối với Đạo thì nhiều lần ai kia gieo ác cảm cho Em, mà lại ai kia muốn mong dứt tình hòa ái. Đạo khai, ai dễ biết rằng, Thượng Phẩm nầy vì Đạo mà phế đời, song nghĩ lại nào ai có biết Thượng Phẩm đây, cũng vì Đạo mà thê nhi đành chia bâu dứt ái.

Bình lại cuộc thời gian đã qua thì bước gian truân của Em đã lầm chơn nhiều lắm !

Anh Ba ôi ! Nên hiểu sự ấy mà bình tâm để mắt xanh coi cuộc đời biến cải, mà rồi cảnh Thuấn, thú Nghiêu, lưới Thang, chắc Anh với Hộ Pháp hằng để tâm mà trông mong lắm há ?

Anh nên với Tắc trổ ngọn từ bi đạo đức mà vớt kẻ lạc bước trễ đường, không nên bế cuộc tương thân, tương ái mà bỏ nét hòa bình thì gẫm lại là một việc nên buồn đó. Anh hiểu há ?

Văn Pháp bạch : . . . . . . . . .

- Phải lắm đó. Cảnh ấy tình nầy, cô đơn một ngựa, nhứt nhứt cần phải âu lo mà đề phòng, bất cứ làm việc lớn hay nhỏ, chỉ nên biết mình, biết ta, biết người, biết chúng, mình cử sự chánh thì thiên hạ phục, mà mình hành tà quái thì cá nhơn bị.

Tắc thường hay yếu lòng sơ tánh, mà vô tư không chịu giữ, hỏi vậy cây Giáng Ma Xử của nó để mà chơi hay sao ?

Cô Tư, em ! Ta mà buộc mình nhẹ bước đó là cuộc phong vân đắc chí. Qua đi, em ở, phân tay lìa bạn, người Hớn kẻ Hồ, ruột tằm đòi đoạn, song em nên biết rằng : Qua tuy vắng mặt mà tánh Thánh hãy còn, lắm lúc gặp AN nơi Lôi Âm Tự, xiết bao sự mừng lẫn với sự vui kia mà hằng cha con nhắc nhở em hoài.

Vậy em nên vì Đạo mà hết lòng thì anh một tấm lòng son để mình vào cõi hạc mà vui .

Em nên gác tay bình cuộc mà từ bỏ sầu đời khả vui thế tại. Có chi mà buồn, sanh tử có phần, sống thác là việc thường, xưa nay vẫn thế. Nhưng về mặt thế gian, có sanh đều có tử, sanh tử hữu phần, song về mặt thiêng liêng thì “Hữu sanh vô tử“ đó. Qua có chết đâu mà buồn.

Anh Ba, Chị Ba, Cô Tư, ráng lo giùm Bà già, không còn bao lâu nữa vậy.

Đức Chiêu (tên Đốc học Quới), tôi mừng và khen hiền hữu có lòng tưởng tôi, mà chẳng nệ đường xa bước thẳng đến đây mà chia sự nhà. Ơn ấy tôi hằng tạc dạ ghi xương đó.

Hiền hữu, bước Đạo gần thành, nên giồi cơ tín ngưỡng, phải mất hột châu, chưa biết ngày nào giồi lại được. Thiêng liêng nói chẳng cùng, bí mật cuộc cờ nan giải đó. Để về dưới Sài Gòn, Bần đạo sẽ vì cuộc kia mà giải rõ cho các vị Đại La nghe. Có dư luận bất hòa, tâm ái đỉnh chung biết chừng nào bỏ được hầu độ cuộc hòa bình.

Chị Ba, Em rất vui lòng thấy chị đủ tư cách và phẩm hạnh đối vừa mặt Đạo với mặt đời.

Khen lắm ! Đức, khá vì Đạo như Chú mà bền lòng chặt dạ, đinh ninh một tấm lòng thành, đừng để chư Thần, Thánh, Tiên, Phật nhắc đi nhắc lại hoài, không tốt con, Chú buồn lắm đó. Con là một ngọn cờ của 12 vị Đại La, khác nào Hộ Pháp Chúa tể của Thập nhị Thời Quân.

Nếu con không lo mà sửa mình, ngày kia có việc xảy đến đều là tại các hành tàng của con tại thế vậy. Con lẽ nào không nghe phương ngôn có câu “Ái nhơn như ái kỷ“ sao ? Hơi sức nào buồn việc của người. Sự nhà rối rắm lôi thôi là bởi căn phần số mạng. Chú khuyên đó.

Huê ! Em nên từ bỏ ba chim rượu, bốn xu chè mà có ngày phải chết vì nó nghe. Bợm thì chịu, ghiền thì chịu, không ai mướn mình làm bợm, mà chả ai cầu mình đóng vai người ghiền, nên cần bỏ nghe. THĂNG.

(TNR)


Đức Cao Thượng Phẩm gọi Chị Ba là Bà Giáo Hữu Hương Lựu (Trần Thị Lựu), hiền thê của Ngài Bảo Văn Pháp Quân Cao Quỳnh Diêu.

Đức: là Cao Quỳnh Đức. Con của Ngài Cao Quỳnh Diêu, kêu Ngài Cao Quỳnh Cư bằng Chú tư (Chú ruột).

Nguyễn Văn Thân: hiệu là Huệ Chương.

Huê: là Em ruột của Ngài Cao Quỳnh Cư.

Aí nhơn như ái kỷ: Thương người như thương mình.