134.- Diêu Trì Kim Mẫu
ID025941 - Chương : 134.- Diêu Trì Kim Mẫu 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

134.- Diêu Trì Kim Mẫu

134. Ngày 26-9-1931 (âl 15-8-Tân Mùi)
Thảo Xá Hiền Cung
Phò loan: Hộ Pháp - Bảo Văn Pháp Quân

DIÊU TRÌ NƯƠNG NƯƠNG

Hỷ chư Thiên phong, hiền đồ.

Thời thế của Đạo đương chẳng may, trên bị phạm Thiên điều, dưới chinh lòng sanh chúng, vì nơi Chức sắc có trách nhậm xứng đáng, vì nơi những Đấng điều đình mà gần cả triệu sanh linh phải bị trở ngại bước đường đạo đức.

Chư hiền đồ lãnh phần trách nhậm dìu dắt Nữ phái cho biết phận sự mà khuyên lơn yêu cầu Chức sắc bên Nam cho thấy rõ nẻo sái đường ngay đặng sửa cải, nhưng cũng không thấy được giúp ích chút nào về sự trắc trở của Đạo.

Theo thế đời, bậc nữ nhi là cốt yếu của đường tấn hóa, là phương hướng ngay thẳng cứu nét hưng vong. Nên cũng nhờ đó mà hư cũng do đó.

Về đạo đức bậc nữ nhi lại còn có một mãnh lực cao trọng hơn nữa. Nếu xét cho cùng thì nữ nhi hẳn thiệt là cái chìa khóa để mở cửa đạo đức của nhơn sanh, phương thuốc hay để cứu người đương bịnh, ngọn đèn tỏ để dìu đường. Nói tóm lại là cái máy vận động trở day của cha, của chồng, của con, tất cả những bậc phẩm Thiên phong để dìu mối Đạo đó.

Than ôi ! Người cầm máy vận động bơ thờ, không hiền lành, thiếu hạnh đức, thế nào cái máy kia không sai nẻo lạc đường, thế nào chẳng gặp điều trắc trở.

Chư hiền đồ, xin gắng gia tâm nghĩ xét bổn phận mình, học hỏi thêm mà liệu chước nào cứu bịnh cho nền Đạo.

Lúc nầy là lúc cần yếu trách nhậm khó khăn và lớn lao ấy, nếu chẳng phải nơi tay chư hiền đồ thì tưởng Nam phái chẳng có ai làm được, vì họ bị cái cường tranh lực đấu thế so tài, rồi rốt cuộc con thuyền Bát Nhã vẫn chơi vơi mà muôn ức sanh linh vẫn chẳng khỏi nơi khổ hải.

Thiếp có lời thiết yếu yêu cầu chư hiền đồ về đó, xin nhớ nghe.

Vậy từ đây, nên chung lo nhau, tìm thế nào cho sự rối rắm đừng loán ra. Gắng mỗi người đem một giọt nước tịnh bình đến là nên bát nước thiêng liêng đặng rưới tắt lò lửa lòng kia thì một may mới trở lại hòa bình êm ấm.

Chớ khá chẳng lưu tâm. THĂNG.

(TNR)