143.- Đức Chí Tôn : Quỉ vương mượn danh Cao Đài
ID025950 - Chương : 143.- Đức Chí Tôn : Quỉ vương mượn danh Cao Đài 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

143.- Đức Chí Tôn : Quỉ vương mượn danh Cao Đài

143. Phạm nghiệp, 7-11-1933 (âl 20-9-Quí Dậu)
Phò loan: Hộ Pháp - Tiếp Đạo

(Vì Cao Thượng Phẩm có nói trước rằng : Thầy sẽ giáng, nên chư Đại Thiên phong để ý sẽ chấp cơ đúng Tý. Đến 10 giờ tối, Tiếp Đạo đặng tin T.S.F. trong ý cũng định rằng, trước khi Thầy giáng chắc có một vài vị đến trước, nên bàn cùng Hộ Pháp phò Tiểu ngọc cơ. Không dè, hai người vừa chấp Tiểu ngọc cơ thì Đức Chí Tôn giáng).

THẦY

Thầy ban ơn cho các con,

(Đức Quyền Giáo Tông và Thượng Chữ Thanh xúm lạy, còn Đức Hộ Pháp thì bạch cùng Thầy, xin để phò Đại ngọc cơ).

- Ối ! Chớ lúc trước Thầy xây bàn với các con lại sao! Thầy bữa nay đến có một mình.

Trung, Tắc, hai con đã thấy sự dể duôi Thánh giáo của Thầy nó lưu hại là dường nào chưa ?

Quyền Giáo Tông bạch : - Dạ, đó cũng là lỗi của con buổi đầu không cẩn thận nên mới ra đến đỗi, vậy con chịu tội cùng Thầy.

- Thì cũng tại con Trung không chánh đáng lúc đầu mới ra đến đỗi. Thầy đã thấy rõ trước Thiên cơ nên để lời tiên ngôn căn dặn, hầu giải kiết đến điều mà các con chẳng để lòng dè dặt.

Thầy thấy Ngọc Hư tuyển đạo, sợ các con sa ngã lầm đường nên lấy lòng tư thở than dạy bảo.

Các con thấy tà khởi mạnh bạo là dường nào chưa ?

Hộ Pháp bạch: - Dạ thưa Thầy, con không biết tại sao khắp nơi đều có cơ bút, mà mỗi lần đều xưng danh Thầy, không lẽ Thầy lại đến với cơ bút ấy ?

- Thầy đã nói rằng duy có ngôi của Thầy chúng nó không dám dựa, chớ danh Đạo Thầy nó có phép dùng, nên dặn rằng đừng nghe Cao Đài nơi nầy, Cao Đài nơi khác, mà tin cho ra thất thệ. Đến đỗi hồn ma thằng CHIÊU chúng nó cũng còn lợi dụng lừa gạt các con thay, thì còn danh ai mà từ bỏ.

Hộ Pháp bạch: - Dạ thưa Thầy, nói vậy Thầy không có đến với cơ bút ấy ?

- Cười . . . Tắc con tối trí quá !

. . . . . . . . . . . . . . . . . .

Hộ Pháp bạch: - Dạ thưa Thầy, con không biết liệu phương nào mà độ Trang cho đặng, vì tánh tự tôn tự trọng, không chịu nghe lời khuyên giải.

- Chẳng lẽ chúng nó đợi đến tử địa mới tỉnh hồn, các con kiếm thế khôn mà giáo hóa.

Các con nghe thi :

THI:
Một mảnh thân hình chịu lẫn đau,
Hỏi trong tánh đức hiểu dường nào.
Cội đào họ Đỗ còn cân trẻ,
Nhành liễu chàng Trương hỡi trọng màu.
Gia nội càng đông gia tử phước,
Thân ngoài dễ hạp chữ bằng giao.
Ơn xưa ví nhớ Già lao lực,
Khá mến yêu nhau đổi ngọt ngào.

THĂNG.

(TNR)