146.- Đức Chí Tôn
ID025953 - Chương : 146.- Đức Chí Tôn 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1925-1934
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

146.- Đức Chí Tôn

146. Tòa Thánh, 14-1-1934 (âl 29-11-Quí Dậụ)
Phò loan: Thượng Sanh - Bảo Văn Pháp Quân
Hầu đàn: Đức Hộ Pháp, các Thời Quân,
    3 Chánh Phối Sư: Thượng Tương Thanh, Ngọc Trang Thanh, Thái Thơ Thanh

THẦY

Các con,

Thầy đến chứng kiến lòng thành thật của các con Chức sắc Hiệp Thiên Đài hôm nay và lấy làm hân hoan trông thấy mỗi con đều để dạ nhiệt thành vì nền Đạo.

Các con ôi! Thầy đã nói Hiệp Thiên Đài còn thì mối Đạo Thầy vẫn chưa đến nỗi phải điêu tàn rời rã. Những tang cớ đã qua đã chứng lời Thầy dạy.

Hộ Pháp ! Đạo là cơ cứu vớt chúng sanh. Hễ thương Đạo tất thương chúng sanh, mà thương chúng sanh tất phải làm cho nền Đạo được vững bền. Sự vững bền ấy do nơi chữ hòa mà nên được đó. Con nên giữ vẹn tâm tánh thanh cao, độ lượng mà dìu dắt mấy Chức sắc Hiệp Thiên Đài lo tròn phận sự. Thầy chắc rằng, nếu dải đồng tâm khắn khít buộc chung các con được bền chặt hoài thì bao nhiêu quyền lực của Quỉ vương chẳng nao núng Đạo. Các con Hiệp Thiên Đài nhớ nghe.

Tương, Trang, Thơ ! Sự xung đột vừa qua đủ làm cho mỗi đứa đều biết thiệt chơn tướng của mình là sao, biết rõ chánh tà, biết điều lợi hại, biết ai chơn thật quân tử, biết đứa giả dối quanh co.

Thầy chẳng phân biệt đứa phải, đứa chẳng phải, chỉ cho các con biết rằng, vì đức tánh các con chưa hoàn toàn nên để lụy vào tay lũ tà mị làm chinh nghiêng thuyền Đạo mà sự hại để phần về chúng sanh chung chịu.

Vậy thì sự hợp tác nầy cũng chưa gọi là kế trường cửu mà cứu vớt Đạo đâu. Phải xét nét làm cho mình đức cao hơn, lòng đại độ lớn hơn, hạnh trổi hơn, chí cao hơn, tâm tịnh nghĩ hơn, bước hòa hoãn hơn, đường cân phân chậm rãi hơn, dây thân ái bền chặt hơn, và nên biết rõ nguồn cội Đạo là cao trọng hơn danh giá cá nhân, thì họa may mới gặp đường ngay lối thẳng ở sau nầy, nghe.

Thầy tưởng trong mỗi con có tư tưởng rộng rãi, cũng đủ phân biệt vàng thau ra sao rồi. Con đường sẽ tới là con đường hòa bình. Nếu mỗi con từ bỏ sự vị kỷ ra ngoài, đồng chung lưng đâu cật nắm tay nhau mà gầy dựng lại nền Chánh giáo đã bị xô đè danh dự và tín ngưỡng bởi sự bất chánh của một vài đứa.

Đó là phần Thầy khuyên các con. Còn sự Thiên điều đã định cho mỗi đứa vạy tà thì Lý Bạch đã kêu xin thi hành nơi Thiên thơ, tưởng Thầy dầu có thương cũng khó mà bôi xóa đặng.

Tương ! Thầy biết lòng con, nhưng con cũng nên biết con với.

Trang cũng vậy. Từ đây nên điều đình ổn thỏa với Chức sắc Hiệp Thiên Đài thì chẳng sái bước nghe.

Hộ Pháp ! Nói với Trung rằng Thầy đã biết tình cảnh Đạo ra sao và bởi đâu. Nó nên an tâm tin tưởng nơi sự hành động của mấy em của nó lối sau nầy. Thầy sẽ làm cho rõ cơ huyền diệu của Đạo.

Thầy chỉ khuyên các con nên giữ mình về một lối thử thách kế cận đây nữa.

Thầy ban ơn các con. THĂNG.

(TNR)