Kinh Khi Thức Dậy
ID026028 - Thế Kinh : Kinh Khi Thức Dậy 🖶 Print this Thế Kinh
Kinh : Giải Nghĩa Kinh Thế-Đạo
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

Kinh Khi Thức Dậy

Kinh Khi Thức Dậy
 ♫ (Giọng Nam xuân)

KINH: GIẢI NGHĨA:
1.
2.
Vừa mở mắt giựt mình thức dậy,
Con mang ơn cúi lạy Từ Bi.
Vừa mở mắt giựt mình thức dậy, con mang ơn Ðức Chí Tôn và xin cúi lạy Ðức Chí Tôn.(Từ Bi là chỉ Ðức Chí Tôn).
3.
4.
Tử sanh, sanh tử là chi?
Gẫm trong giấc mộng cũng bì như nhau.
Một đời người từ lúc sanh ra cho đến lúc chết là chi? Ngẫm nghĩ lại thì cũng giống như một giấc mộng.
5.
6.
Ðây tới sáng xôn xao với thế,
Nhẫng đua chen kiếm kế sanh nhai.
Từ đây cho tới sáng phải rộn rịp với đời, mãi lo đua chen tìm phương làm ăn sanh sống.
7.
7.
Có thân giữa chốn đọa đày,
Ðếm ba vạn sáu ngàn ngày khó khăn.
Có được cái xác thân sống giữa cõi trần nầy, kéo dài được 100 năm thì thật là khó khăn.
9.
10.
Xin Từ Phụ ra ân cứu độ,
Tăng huyền linh giác ngộ chí thành.
Xin Ðại Từ Phụ ban ơn cứu độ con, gia tăng huyền diệu Thiêng Liêng để giúp con giác ngộ cho được chí thành.
11.
12.
Rõ phước đức, biết tội tình,
Nắm tâm đắp vững mặt thành Càn Khôn.
Biết rõ phước đức và tội tình. Kềm giữ cái Tâm cho tốt đẹp để xây đắp vững bền nền Ðại Ðạo của Chí Tôn.
13.
14.
Trên nhờ có Chí Tôn che chở,
Thần Thánh Tiên Phật hộ thân hèn.
Trên hết nhờ Ðức Chí Tôn che chở, kế đó nhờ chư Phật, Tiên, Thánh, Thần phò hộ cho tấm thân hèn mọn của con.
15.
16.
Ðường tu nối bước cho quen,
Xa trần tăm tối, cận đèn thiêng liêng.
Ðể cho con nối bước trên đường tu hành được quen dần, Chơn thần và Linh hồn thoát ra khỏi cõi trần tăm tối, và đến gần được các Ðấng Thiêng liêng.

(Niệm 1 lần Câu Chú của Thầy)

Câu 1-2: Vừa mở mắt giựt mình thức dậy, Con mang ơn cúi lạy Từ Bi.

GIẢI NGHĨA

Câu 1-2: Vừa mở mắt giựt mình thức dậy, con mang ơn Ðức Chí Tôn và xin cúi lạy Ðức Chí Tôn.(Từ Bi là chỉ Ðức Chí Tôn).

Câu 3-4: Tử sanh, sanh tử là chi? Gẫm trong giấc mộng cũng bì như nhau.

GIẢI NGHĨA

Tử sanh: Sự chết và sự sống, ý nói một đời người.

Gẫm: Suy nghĩ kỹ.

Bì: So sánh bằng nhau.

Câu 3-4: Một đời người từ lúc sanh ra cho đến lúc chết là chi? Ngẫm nghĩ lại thì cũng giống như một giấc mộng.

Ðối với các Ðấng Thiêng liêng, cuộc đời nầy là một trường mộng ảo, và kiếp sống của con người chẳng qua chỉ là một Giấc mộng trần, hay một Giấc Huỳnh lương.

Câu 5-6: Ðây tới sáng xôn xao với thế, Nhẫng đua chen kiếm kế sanh nhai.

GIẢI NGHĨA

Xôn xao: Rộn rịp.

Nhẫng đua chen: Mãi đua chen.

Kiếm kế: Tìm cách.

Sanh nhai: Làm ăn sanh sống.

Câu 5-6: Từ đây cho tới sáng phải rộn rịp với đời, mãi lo đua chen tìm phương làm ăn sanh sống.

Câu 7-8: Có thân giữa chốn đọa đày, Ðếm ba vạn sáu ngàn ngày khó khăn.

GIẢI NGHĨA

Chốn đọa đày: Chỉ cõi trần, vì cõi trần là cõi đọa.

Ba vạn sáu ngàn ngày = 36.000 ngày, tức là 100 năm. Ít có người sống hơn 100 tuổi.

Câu 7-8: Có được cái xác thân sống giữa cõi trần nầy, kéo dài được 100 năm thì thật là khó khăn.

Câu 9-10: Xin Từ Phụ ra ân cứu độ, Tăng huyền linh giác ngộ chí thành.

GIẢI NGHĨA

Từ Phụ: Ðại Từ Phụ.

Tăng: Thêm.

Huyền linh: Huyền diệu Thiêng Liêng.

Giác ngộ: Tỉnh ra mà biết rõ chơn lý. Giác là biết, ngộ là tỉnh ra mà biết rõ.

Chí thành: Rất thành thật.

Câu 9-10: Xin Ðại Từ Phụ ban ơn cứu độ con, gia tăng huyền diệu Thiêng Liêng để giúp con giác ngộ cho được chí thành.

Câu 11-12: Rõ phước đức, biết tội tình, Nắm tâm đắp vững mặt thành Càn Khôn.

GIẢI NGHĨA

Nắm tâm: Nắm là giữ chặt, Tâm là cái Tâm của mình. Nắm tâm là giữ chặt cái tâm, bởi vì Ðức Phật nói: Tâm viên ý mã; cái tâm như con khỉ, luôn luôn nhảy nhót; cái ý như con ngựa, luôn luôn muốn chạy đi. Cho nên phải kềm giữ chặt chẽ cái Tâm, không cho nó phóng túng vọng động, giữ cho nó ở trạng thái không không.

Càn Khôn: Hai quẻ trong Bát quái, tượng trưng Âm Dương, mà nguyên lý Âm Dương là Ðạo.

Mặt thành Càn Khôn: Ý nói nền Ðạo do Ðức Chí Tôn lập ra.

Câu 11-12: Biết rõ phước đức và tội tình. Kềm giữ cái Tâm cho tốt đẹp để xây đắp vững bền nền Ðại Ðạo của Chí Tôn.

Câu 13-14: Trên nhờ có Chí Tôn che chở, Thần Thánh Tiên Phật hộ thân hèn.

GIẢI NGHĨA

Câu 13-14: Trên hết nhờ Ðức Chí Tôn che chở, kế đó nhờ chư Phật, Tiên, Thánh, Thần phò hộ cho tấm thân hèn mọn của con.

Câu 15-16: Ðường tu nối bước cho quen, Xa trần tăm tối, cận đèn thiêng liêng.

GIẢI NGHĨA

Cận đèn thiêng liêng: Ý nói: Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Gần được các Ðấng Thiêng liêng thì Chơn thần được trong sáng và học được nhiều điều bổ ích cho linh hồn.

Câu 15-16: Ðể cho con nối bước trên đường tu hành được quen dần, Chơn thần và Linh hồn thoát ra khỏi cõi trần tăm tối, và đến gần được các Ðấng Thiêng liêng.