B. Tà ma, tà mị, tà thần, tà quái
ID026196 - Tiết : B. Tà ma, tà mị, tà thần, tà quái 🖶 Print this Tiết
Chương : 3. Bộ thiết giáp Thầy ban cho chúng ta
Phần : III. Trận chiến xảy ra ở cõi nào?
Sách : Trận Chiến Thiện Ác Nơi Cõi Vô Hình
Tác Giả : Tùng Thiên Từ Bạch Hạc

B. Tà ma, tà mị, tà thần, tà quái

Đức Chí Tôn giải rõ: “Còn tà ma chúng nó là do ở phần chất trược mà tạo thành, các con không biết mà sợ, cho rằng những ma quái, chứ thật ra cũng là con cái của Thầy thôi. Tiên Phật là phần tiến-hóa cao trọng, còn tà ma là phần thối trược u-mê nên ở tại Tam-Thiên Thế-Giái, Tứ Đại-Bộ-Châu, Tam Thập Lục Thiên còn có chúng nó thay! Đó cũng là lý tương phản để xây cơ tạo-hóa, luật thiêng liêng, cán cân Công bình buộc phải vậy".

Tà mị đồng nghĩa Tà thần, là chỉ đám ma Quỉ, luôn luôn bày ra đủ cách gian dối để lừa gạt và làm hại người, Thầy dạy: “Những sự phàm tục đều là mưu kế của Tà mị yêu quái, cốt để ngăn trở bước đường Thánh đạo của các con. Vậy, các con khi nghe nói Cao Đài nơi nầy, Cao Đài nơi kia, đừng vội tin mà lầm mưu Tà mị. Các con nghe và tuân theo” (Đạo Sử, Q.II, T.236)

: cong quẹo, Quái: lạ lùng. Tà quái là sự quái lạ và không đầu mối do những người tâm không ngay thẳng, thiếu đạo đức bày ra cốt để dối người, gạt đời, rất đáng sợ cho những loại ấy.

Đức Chí Tôn dạy: “Thầy cho các con hay rằng: Ðại Lễ Tòa Thánh chẳng hoàn toàn theo cách thức dạy trước đây thì khá biết rằng, có tà quái chứng mà thôi nghe!

Tà quyền là quyền hành của bọn tà quái, tức là quyền lực của Quỉ vương.

Lời Thầy dạy: Sài gòn, 7-7-Bính Dần (Thứ bảy, 14-8-1926)

“Các con nghe dạy: Vẫn từ ngày Đại Đạo bế lại, Chánh quyền đều vào một tay Chúa Quỉ. Khi Ngọc Hư Cung và Lôi Âm-Tự lập pháp Tam Kỳ Phổ Độ, Chúa Quỉ biết cơ mầu nhiệm ấy và hiểu rõ rằng Tà quyền đã dứt, nên trước khi Thầy chưa đến, nó đã hiểu rõ rằng bề nào Thầy cũng phải chiếu y Thánh ý: Tam Giáo Qui Nhứt mà dùng danh CAO ĐÀI TIÊN ÔNG ĐẠI BỒ TÁT MA HA TÁT, nên chúng đã dùng chữ CAO ĐÀI trước Thầy mà lập Tả Đạo Bàng Môn.

Thầy hỏi các con: Vậy chớ Tà quái nhận tên ấy là chủ ý gì? Lại làm cho ra rẻ rúng danh ấy, để cho các con nghi ngờ mà lánh xa Thánh giáo như đàn Cái Khế vậy. Nhưng có một điều là nó không dám ngự nơi ngai Thầy, tiện dụng làm một vị Tiên Ông mà thôi. Vậy, các con khi nghe nói Cao Đài nơi nầy, Cao Đài nơi kia, đừng vội tin mà lầm mưu Tà mị. Các con nghe và tuân theo”. (TNCT.TTT.263) - (Đạo Sử, Q.II, T.236)