2). Cõi Trung Giới

Cõi nầy gần cõi Hồng trần nhứt. Ở cõi nầy, sự sống linh động hơn và sắc tướng biến chuyển dễ dàng hơn, chúng ta không thấy chất thanh khí được vì chất hồng trần của thể xác ta nặng trược quá nên không đáp ứng được với các rung động quá mau của chất thanh khí.

Cõi nầy là môi trường của ham muốn và dục vọng, của cảm xúc và tình cảm, các nhà luyện kim thời Trung cổ dùng chữ astral (chói sáng như sao) để gọi cõi nầy vì nó rất sáng sủa. Nó còn được gọi là cõi tình cảm, cõi Trung Giới, cõi luyện tội, cõi âm ty v..v..

Chúng ta sang qua đó trong lúc ngủ và sau khi chết. Đó là một cõi hoàn toàn có thật gồm những chất rất tế nhị, trong tôn giáo Cao Đài gọi là Âm quang. Cõi Trung Giới được chia thành 7 cõi phụ.

ĐẶC TÍNH của cõi Trung Giới:

- Sắc tướng biến đổi: Các sinh vật cõi nầy có thể biến đổi nhanh chóng hình thể mình để mê hoặc những người họ muốn phá phách.

- Thị lực: Khi ta xem một món đồ, ta thấy tất cả một lượt, bên trong như bên ngoài.

- Đối phần: (contre partie) Mỗi vật hữu hình ở cõi trần đều có đối phần bằng thanh khí ở cõi Trung Giới, thể xác của chúng ta có đối phần của nó là Thể Vía.

- Màu sắc mới: Ở cõi Trung Giới có nhiều màu sắc mà ở cõi trần chúng ta không biết, ở đây màu tử ngoại tuyến (ultra violet) và xích ngoại tuyến (infra rouge) đều được thấy rõ ràng.

- Hình ảnh quá khứ: Tất cả những sự việc xảy ra ở cõi trần đều có phản chiếu một phần và trong một thời gian ngắn ở cõi Trung Giới.

- Đi đứng, di chuyển: Chúng ta có cảm giác lướt trôi chớ không phải đi đứng như ở cõi trần, chúng ta đi ngang người và vật một cách dễ dàng, do đó không thể có tai nạn.

- Tối tăm: Sự tối tăm chỉ có ở tầng 7 của cõi Trung Giới (được gọi là địa ngục)

- Không gian và thời gian: Quan niệm về không gian và thời gian thay đổi hẳn; một khoảng vài giây trong giấc mộng có thể dài như cả mấy mươi năm, khi người ta muốn đến một nơi xa thì chỉ nghĩ và muốn là đến ngay.

Khi nói một người tiến lên từ một cõi hay cảnh này đến một cõi hay cảnh khác, ta biết rằng không phải người ấy di chuyển trong không gian, mà người ấy chỉ chuyển di tâm thức từ mức độ này đến mức độ khác, dần dần người ấy không còn đáp ứng những rung động của một loại vật chất thấp, và bắt đầu đáp ứng những rung động của loại vật chất cao hơn và thanh nhẹ hơn, như thế, quang cảnh và cư dân của một thế giới dần dần phai mờ trước thị giác của họ, thay vào đó một thế giới khác thanh cao hơn hiện ra.

Như thế, trận chiến Thiện ác thường xảy ra ở cõi Trung Giới, nơi con người còn sống với lục dục, thất tình.