4. Phân Tánh Giáng Sinh
ID026220 - Chương : 4. Phân Tánh Giáng Sinh 🖶 Print this Chương
Sách : Đời Người
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Long Thành (1942-1998)

4. Phân Tánh Giáng Sinh

"Khai Thiên Địa vốn Thầy, sanh Tiên Phật cũng Thầy, Thầy đã nói một Chơn Thần mà biến Càn Khôn Thế giới và cả nhơn loại." (Thánh Ngôn Hiệp Tuyển. TG 26-1-1926)

"Một Chơn Thần Thầy mà hóa sanh thêm chư Phật, chư Tiên, chư Thánh, chư Thần và toàn cả nhơn loại trong Càn Khôn thế giới." (Thánh Ngôn Hiệp Tuyển. TG 22-7-1926).

"Chi chi hữu sanh cũng do bởi Chơn Linh Thầy mà ra, hễ có sống ắt có Thầy, Thầy là Cha của sự sống, vì vậy mà lòng háo sanh của Thầy không cùng tận." (Thánh Ngôn Hiệp Tuyển. TG 1928) .

Nói khác đi, một thực thể Hư Vô chi khí nhìn từ các mặt :

· Nguồn gốc của sự sống đầu tiên trong vũ trụ gọi là Thầy, Chí Tôn.
· Pháp biến thân của Chí Tôn để hóa sanh gọi là Phật Mẫu.
· Sự linh hiển của Chí Tôn tự mình biết sáng tạo từ không ra có gọi là Chơn linh của Thầy.
· Khí chất hỗn độn sơ khai khi chưa tạo hóa gọi là Chơn thần của Thầy.

Đó là tiếng nói của con người mượn tạm để diễn tả mặt nầy, mặt kia của sự sống vũ trụ vốn là một thực thể vẹn toàn, bao gồm từ tinh vân đẩu tú đến con vi trùng bé nhỏ trong không gian hay hạt điện tử trong cơ cấu vật chất.

Vạn vật đồng nhất thể vì xét từ nguyên do sản xuất, mọi thứ hậu thiên đều từ Hư Vô khí mà biến hóa ra, cho nên thể gốc của nó vẫn là một.

Chúng sanh giai hữu Phật tính vì chúng sanh do bởi chơn linh Thầy mà ra, nghĩa là trong sự sống của chúng sanh có cái linh của Thầy, cái linh ấy gọi là Phật tính, cũng đồng một gốc mà ra.

Ấy là phép phân tánh giáng sanh của Thượng Đế để tạo dựng muôn loài vạn vật.

Con người là tạo vật sản xuất từ nguồn gốc ấy nên có đồng bản thể và cấu tạo của một tiểu vũ trụ.

Ba phần chính cấu tạo nên một con người là: Chơn linh, Chơn thần và xác thân.