1). Cao Đài

1). Cao Đài : là một cái đài cao nơi Linh Tiêu Điện, trong Ngọc Hư Cung, ở cõi Thiêng liêng, là nơi ngự của Đức Chí Tôn Ngọc Hoàng Thượng Đế mỗi khi đại hội triều đình của Ngài.

Vào năm 1927, trong một đàn cầu cơ tổ chức tại Cần Thơ (miền Nam Việt Nam), Đức Chí Tôn giáng cho 4 câu thi giải thích 2 chữ CAO ĐÀI :

Linh Tiêu nhất tháp thị Cao Đài,
Đại hội quần Tiên thử ngọc giai,
Vạn trượng hào quang tùng thử xuất,
Cổ danh bửu cảnh Lạc Thiên Thai.

Nghĩa là :

Nơi Linh Tiệu Điện có một cái tháp gọi là Cao Đài,
Đại hội các vị Tiên nhóm tại bệ ngọc ấy.
Muôn trượng hào quang từ nơi đó chiếu ra,
Tên xưa, cảnh quí báu đó là Lạc Thiên Thai.

Thời Tam Kỳ Phổ Độ, Đức Chí Tôn Ngọc Hoàng Thượng Đế giáng cơ mở đạo, lấy đài ngự của Ngài là CAO ĐÀI làm danh hiệu.

Do đó, Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế là Đấng Cao Đài, nên cũng gọi là Cao Đài Thượng Đế, và nền Đại Đạo do Ngài mở ra vào thời Tam Kỳ Phổ Độ được gọi là Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, cũng gọi là Cao Đài Đại Đạo, hay vắn tắt là Đạo Cao Đài.

Danh xưng Cao Đài cũng được Đức Chí Tôn Ngọc Hoàng Thượng Đế giải thích trong 4 câu Thánh ngôn sau đây:

Nhiên Đăng Cổ Phật thị Ngã,
Thích Ca Mâu Ni thị Ngã,
Thái Thượng Nguơn Thỉ thị Ngã,
Kim viết Cao Đài

Nghĩa là :

Nhiên Đăng Cổ Phật là Ta,
Thích Ca Mâu Ni là Ta,
Thái Thượng Nguơn Thỉ là Ta,
Nay gọi là Cao Đài.

Do đó, từ ngữ Cao Đài còn có ý nghĩa là Đấng đã sản xuất ra các vị Phật, Tiên : Đức Nhiên Đăng Cổ Phật, Đức Thích Ca Mâu Ni Phật, Đức Thái Thượng Lão Quân và Đức Nguơn Thỉ Thiên Tôn. Cho nên, Đấng Cao Đài chính là Đại Từ Phụ của toàn cả chư Thần Thánh Tiên Phật trong Càn khôn Vũ trụ.