4). Đoạn kết.

Nho Thích Đạo Tam tông chưởng đạo,
Đoạt Thiên cơ lấy giáo trần ai.
Dùng phương cơ nhiệm hoằng khai,
Lâu năm tâm pháp đổi thay thất truyền.
Pháp Như Lai cửa Thiền chế cải,
Dùng hữu hình cho sái Phật tông,
Thinh âm sắc tướng tràn đồng,
Làm cho xa mất chữ KHÔNG đâu rồi !
Đạo Tiên giáo phục hồi tánh mạng,
Chế Ngũ Hành tỏ rạng Tam Nguơn.
Tâm thanh tịnh, luyện linh đơn,
Lưu hành Thiên lý, phục huờn nhơn tâm.
Đạo thâm viễn người tầm chẳng thấu,
Nên càng ngày ẩn giấu nơi trong.
Về sau hậu học bất thông,
Đem ra họa vẽ cua còng lôi thôi !
Nền Khổng giáo buông trôi ngàn dặm,
Chúng hậu nho chác lắm điều hư.
Ôm gìn Hạ học khư khư,
Chuộng phần thi cử, lợi tư cho mình.
Nên Tam giáo phát minh một lúc,
Truyền tinh thần un đúc quốc dân.
Đời sau ưa thích chuyện gần,
Lưu thông sắp xuống lần lần thất danh.
Nay Chí Tôn lập thành Đại Đạo,
Hiệu CAO ĐÀI phục đáo linh căn.
Trời hôm nhờ ngọn huệ đăng,
Dắt dìu sanh chúng tầm phăng mối giềng.
(Đại Thừa Chơn Giáo. 98)