8) Tôn giáo và nhơn loại

Loài động vật cao cấp là khỉ vượn tiến hóa lên thành những Hóa nhân, tạo thành nhơn loại. Những Hóa nhân nầy vừa mới thoát kiếp thú nên còn mang chút ít thú tánh, nên kém khôn ngoan và chưa biết đạo đức.

Đức Chí Tôn Thượng Đế cho 100 ức (10 triệu) Nguyên nhân giáng trần để khai hóa các Hóa nhân, làm cho các Hóa nhân được khôn ngoan và tiến bộ. Nhưng các Nguyên nhân nầy lại tiêm nhiễm vật chất trược trần, nên làm nhiều điều thiếu đạo đức, gây ra nhiều mối oan nghiệt, khiến cho sự tiến hóa bị trì trệ, đôi khi còn bị thoái hóa nữa.

Đức Chí Tôn thấy vậy mới cho các Đấng Thần Thánh Tiên Phật giáng trần mở ra các mối Đạo để giáo hóa nhơn sanh về đường đạo đức, và cũng để thức tỉnh các Nguyên nhân lo trở về con đường đạo đức tu hành. Nếu loài người giữ được đạo đức, giữ được bản tánh chơn thật hiền lương thì đâu nhọc lòng Đức Chí Tôn và các Đấng Giáo chủ.

Xem như thế thì tôn giáo được mở ra khi loài người đi vào đường hung bạo gian ác, mục đích là để cứu vớt nhơn loại, chớ không phải để kềm kẹp hay để cai trị nhơn loại. Tôn giáo mở ra là để giáo hóa chớ không phải để trừng trị. Việc trừng trị là việc làm của các thế lực Đời.

Từ trước tới nay, Đức Chí Tôn mở ra 3 thời kỳ phổ độ giáo hóa nhơn sanh :

- Thời kỳ Phổ Độ thứ 1 gọi là Nhứt Kỳ Phổ Độ, thuộc thời Thái cổ, Đức Chí Tôn cho các Đấng Phật Tiên giáng trần mở ra các mối Đạo như : Do Thái giáo ở nước Do Thái, đạo Bà-La-Môn ở Ấn Độ, Phật giáo, Tiên giáo, vv. . . Nhứt Kỳ Phổ Độ chỉ độ được 6 ức Nguyên nhân và một số nhơn loại.

Các nền tôn giáo nầy, sau một thời gian dài cũng lần lần suy tàn và thất Chơn truyền.

- Đức Chí Tôn lại mở lòng Đại từ bi, mở kỳ Phổ Độ thứ 2 gọi là Nhị Kỳ Phổ Độ, thuộc thời Thượng cổ, gồm các nền tôn giáo : Thiên Chúa giáo ở nước Do Thái và Âu Châu, Phật giáo ở Ấn Độ, Lão giáo và Khổng giáo ở Trung Hoa, Thần đạo ở Nhựt Bổn và Trung Hoa.

Nhị Kỳ Phổ Độ chỉ độ được 2 ức Nguyên nhân và một số lớn nhơn loại.

Các nền tôn giáo nầy trải qua hơn 2500 năm thì cũng bị thất Chơn truyền, suy tàn và bế lại.

- Đức Chí Tôn Thượng Đế lại mở lòng Đại từ Đại bi, mở đạo lần thứ 3 để cứu vớt nhơn sanh, gọi là Tam Kỳ Phổ Độ, và cho biết đây là thời kỳ Phổ Độ chót, trước khi nhơn loại bước vào cuộc Phán Xét cuối cùng, để chọn người tài đức vào Hội Long Hoa.

Trong thời kỳ Phổ Độ thứ 3 nầy, Đức Chí Tôn không sai chư Tiên Phật giáng trần mở đạo nữa, mà chính mình Đức Chí Tôn dùng huyền diệu Cơ bút, trực tiếp mở một nền đạo lớn, gọi là Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, để cứu vớt nhơn sanh. Lần nầy, chính mình Đức Chí Tôn sẽ thống nhứt các nền đạo của 2 thời kỳ phổ độ trước, tạo thành một nền Đại Đạo duy nhứt, với một Giáo lý duy nhứt bao hàm tất cả các Giáo lý, dưới sự chưởng quản của Ngài, để nhơn loại không còn phân biệt nhau về tín ngưỡng mà chia rẽ đánh giết nhau.