1. Khởi sự Xây Bàn tại Sài Gòn.

Xây Bàn là gì? Xây Bàn là cầu các Chơn linh trong cõi giới vô hình giáng điển vào Bàn, làm cho cái Bàn lắc qua lắc lại, chưn Bàn gõ lên mặt gạch phát ra tiếng, rồi căn cứ vào tiếng gõ nầy mà qui định ra các chữ theo bảng mẫu tự: như Bàn gõ 1 tiếng là chữ A, gõ 2 tiếng là chữ Ă, gõ 3 tiếng là chữ Â, gõ 4 tiếng là chữ B, gõ 5 tiếng là chữ C, gõ 6 tiếng là chữ D, gõ 7 tiếng là chữ Đ, gõ 8 tiếng là chữ E, 9 tiếng là Ê, vv... , sau đó ráp các chữ lại thành một từ, rồi thành câu, đó là câu nói hay câu trả lời của Chơn linh giáng bàn.

Theo Lịch sử của Đạo Cao Đài:

Vào năm 1924, ba ông Cao Quỳnh Cư, Phạm Công Tắc, và Cao Hoài Sang, có quen biết Đại Úy Paul Monet, một Hội viên của Hội Thần Linh Học Pháp. Ba ông nhờ ông Monet ngồi đồng để thông công nói chuyện được với các Đấng Chơn linh vô hình. Việc nầy rất bất ngờ và thú vị đối với ba ông, nung chí ba ông muốn hiểu biết thêm về những gì của thế giới vô hình.

Trong giới nghiên cứu Thần Linh Học ở Việt Nam có đủ hạng người, nhưng ông Cư đã có một lần chứng kiến cuộc thông công với các Đấng vô hình nên ông ước vọng liên lạc với thế giới vô hình bằng mọi cách. Điều nầy luôn luôn chiếm ngự tâm trí của ông và có một số người đồng chí hướng.

* Thứ bảy, đêm 5-6-Ất Sửu (dl 25-7-1925), khởi sự xây bàn tại nhà Ngài Cao Hoài Sang ở phố Hàng Dừa, gần chợ Thái Bình, Sài Gòn.

Chiều nay thứ bảy nên được nghỉ làm việc ở Sở, ông Cao Quỳnh Cư đến nhà ông Cao Hoài Sang thăm chơi để cùng ông Cao Hoài Sang và Phạm Công Tắc hàn huyên tình đời thế sự, vì ông Tắc cũng ở gần nhà ông Sang.

Hết hồi đàm đạo với chén trà câu thơ, giờ càng khuya, ông Cao Quỳnh Cư dường như có Thần linh thúc giục hay vì linh tánh khích động, mới nghĩ ra việc Xây Bàn tiếp xúc với các vong linh khuất mặt.

Hai ông Tắc và Sang đều đồng tình hưởng ứng.

Lúc đó, ông Cao Quỳnh Diêu và hai người con của ông là Cao Quỳnh Đức và Nguyễn Văn Thân (con nuôi, hiệu Huệ Chương) cũng vừa đi xe kéo tới nhà ông Sang.

Bàn Ba Chân

Quí ông xúm nhau khiêng một cái bàn tròn ra đặt nơi hàng ba nhà của ông Sang. Chiếc bàn tròn nầy có một trụ giữa và có ba chân, đường kính mặt tròn chừng hơn 5 tấc, cao khoảng 8 tấc, được chêm cái trụ giữa cao lên chừng vài phân để bàn có thể lắc qua lắc lại dễ dàng, gõ trên mặt nền gạch phát ra tiếng. Trên một cái bàn nhỏ đặt dựa vách kế bên có chưng bình hoa tươi tốt và có đốt nhang. Trên bàn tròn cũng đốt 3 cây nhang cắm vào cái lỗ nhỏ giữa mặt bàn.

Tất cả các ông bắt ghế ngồi vây quanh bàn tròn, đặt hai bàn tay úp lên mặt bàn cho hai ngón cái gác lên nhau, còn ngón út của người nầy thì gác lên ngón tay út của người kế bên. Quí ông ngồi lẳng lặng tịnh thần. Lát sau, cái bàn bắt đầu nghiêng qua bên nây rồi nghiêng qua bên kia như có ai đẩy qua đẩy lại vậy. Mấy ông hỏi kỹ với nhau thì không có ai xô đẩy gì cả, như vậy là có vong linh nhập vào bàn làm cho bàn nghiêng qua lại và gõ nhẹ lên mặt gạch.

Tiếp theo đó thì bàn bắt đầu nhịp chân gõ chữ. Bàn gõ 1 tiếng, các ông đọc A, gõ 2 tiếng đọc B, 3 tiếng đọc C, ... cứ như vậy đến khi bàn ngưng tại chữ nào thì lấy chữ đó và cứ như vậy ráp lại thành chữ, rồi thành câu có ý nghĩa.

Đêm ấy có nhiều vong linh nhập bàn, gõ ra tiếng Pháp, cũng có vong linh là học sinh Hà Nội gõ ra tiếng Việt.

Đây là buổi xây bàn lần đầu tiên, có lẽ có nhiều vong linh muốn nhập bàn và tranh nhau nói chuyện, nên làm xáo trộn, cái bàn gõ khi chững chạc, khi lựng khựng, làm cho các ông ngạc nhiên, lại thêm chán nãn vì không thành từ thành câu gì cả. Khi đã quá khuya, ông Cư hồ nghi có hồn ma hay ngạ quỉ nhập bàn phá phách, nên ông đề nghị ngưng xây bàn và hẹn đêm mai thử lại.

* Chúa nhựt, đêm 6-6-Ất Sửu (dl 26-7-1925), Chơn linh Cao Quỳnh Lượng và Ngài Cao Quỳnh Tuân nhập bàn.

Qua đêm mai, Chúa nhựt ngày 26-7-1925 (âl 6-6-Ất Sửu), lúc đó khoảng 8 giờ tối, quí ông đã có mặt tại nhà ông Cao Hoài Sang để thí nghiệm xây bàn lần nữa, nhưng bữa nay quí ông khiêng cái bàn tròn ra đặt ngoài sân và xúm nhau ngồi vây quanh bàn, đặt hai bàn tay úp lên mặt bàn y như hôm qua.

Ngồi tịnh thần một lát thì bàn chuyển động bắt đầu gõ. Ông Cư liền dặn quí ông đừng ai rút tay ra khỏi bàn, làm xao động e vong xuất ngoại, rồi ông lật đật nói với vong rằng:

- Xin khoan đi, để tôi hỏi ít lời. Bây giờ chưa kiếm đặng cách nào cho hiểu nhau thì duy cứ gõ 2 tiếng là: ừ, chịu; còn gõ 1 tiếng là: không, chẳng phải.

Vong liền gõ 2 tiếng, tỏ ra: Chịu theo lời dặn.

Đoạn ông Cư ngụ ý nói với vong:

- Ta hiểu theo đây thì có thể nói chuyện với nhau tiện hơn: Nếu tôi hỏi chi, muốn trả lời thì cứ gõ theo vần quốc ngữ, mỗi chữ mỗi gõ, đến chữ nào dùng thì ngưng lại, nghĩa là lấy chữ chót; rồi bắt đầu gõ trở lại mà nối chữ khác, xong rồi sẽ ráp chữ lại mà đọc, giống như đánh giây thép vậy.

Vong liền gõ 2 tiếng tức là: Ừ, chịu.

Hiểu nhau rồi, bàn gõ, ông Cư khởi đọc, nhưng sự chi cũng vậy, lúc đầu thế nào cũng lộn xộn, rồi sau thì quen dần.

Ông Cư khởi đọc trở lại lần nữa: A, Ă, Â, B, C, D, Đ, E, Ê, G, H, I, K, L, tới chữ L thì bàn ngưng gõ, nghĩa là lấy chữ L. Ông Cư dặn ông Sang nhớ chữ đó để sau ráp lại.

Ông Cư khởi đọc lại theo tiếng gõ của bàn, đến chữ Ư thì bàn ngưng gõ, lấy chữ Ư, vv......

Lần lượt được các chữ: L, Ư, Ơ, N, G, C, A, O, Q, U, Y, N, H, ráp lại thì được 3 chữ: Lượng Cao Quỳnh.

Khi tiếp được 3 chữ ấy rồi thì mấy ông mới hớn hở vui mừng. Ông Cư nói:

- Như phải là Cao Quỳnh Lượng thì chắc biết mấy người ngồi đây, vậy cứ gõ tên mỗi người xem có trúng không.

Ông Cư nói dứt lời thì bàn gõ, ông Cư đọc vần như trước, chừng xong ráp lại thành các tên: Diêu, Cư, Tắc, Sang, Đức, Thân. Mọi người hiện diện đều cười rộ lên vì vong linh chỉ trúng tên tất cả, lúc đó cái bàn dở hỏng lên một chân lắc qua lắc lại dường như cũng cười theo vậy.

(Cao Quỳnh Lượng là con của Ngài Cao Quỳnh Diêu, đã chết cách đây vài năm, nên biết rõ tên của tất cả người xây bàn.)

Sau đó ông Diêu hỏi Cao Quỳnh Lượng:

- Con có ở hầu ông nội không? Đáp: - Có.

- Mời ông nội đến đây tiện không? Đáp: - Đặng.

Trả lời xong thì bàn dở lên rồi để nhẹ xuống không còn dao động nữa. Ông Tắc nói: Bộ khi nó đi rồi.

Nghe vậy, mấy ông dang tay ra nghỉ hết..

Bốn ông: Diêu, Cư, Tắc, Sang đều cảm thấy rất lạ lùng, hình như thế giới vô hình vừa hé ra cho mấy ông thấy một điều bí mật.

Nghỉ được nửa giờ, tất cả đều trở lại ngồi xây bàn như lúc nãy. Kỳ nầy, mấy ông có màu kiêng dè, không dám cười giỡn nữa. Tịnh tâm một chút thì bàn gõ. Ông Cư đọc vần: A, Ă, Â, B, C, D, Đ, E, Ê, G, H, I, K,... giống như lúc nãy, lần lượt tiếp đặng 3 chữ: CAO QUỲNH TUÂN.

Ấy là tên thân phụ của hai Ngài: Cao Quỳnh Diêu và Cao Quỳnh Cư. Hai ông Diêu và Cư đứng dậy chấp tay xá rồi ngồi trở xuống. Ông Cư nói:

- Vì buổi Thầy quá vãng, anh em con vẫn còn nhỏ dại, cho đến nỗi anh của con đã trộng mà còn không nhớ đặng hình ảnh của thầy, huống chi là con còn nhỏ quá, duy buổi lớn khôn, nghe người truyền ngôn lại cái hạnh đức của thầy mà thôi, nếu tiện, xin thầy dùng dịp nầy cho anh em con một bài thi tự thuật hầu để roi truyền ngày sau cho con cháu thờ làm kỷ niệm. (Ông Cư gọi thân phụ là thầy)

Ngài Cao Quỳnh Tuân bằng lòng, rồi gõ bàn cho bài thi:

Ly trần tuổi đã quá năm mươi,
Mi mới vừa lên ước đặng mười.
Tổng mến lời khuyên bền mộ chép,
Tình thương câu dặn gắng tâm đời.
Bên màn đôi lúc trêu hồn phách,
Cõi thọ nhiều phen đặng thảnh thơi.
Xót nỗi vợ hiền còn lụm cụm,
Gặp nhau nhắn nhủ một đôi lời.
CAO QUỲNH TUÂN

Khi viết đến câu chuyển thì cả thảy đều nao lòng rưng rưng nước mắt, chừng qua câu kết thì 3 ông Diêu, Cư, Tắc vùng khóc lớn lên, ông Sang cũng mủi lòng khóc theo.

Bàn gõ tiếp: Thầy xin kiếu.

Ông Cư vội nói: - Thưa thầy, ngày mai con nấu mâm cơm cúng thầy, kính thỉnh thầy về chứng lòng thảo của chúng con. [Ngài Cao Quỳnh Tuân (1844-1896) qui vị ngày 14-11-Bính Thân (dl 8-12-1896). Ngài là Xuất Bộ Tinh Quân giáng trần. Ngài mất sớm, hưởng đặng 53 tuổi.]

Vong linh liền chuyển cái bàn gõ 2 tiếng, ngỏ ý chấp thuận lời mời, kế đó vong xuất.

Sau khi tiếp đặng bài thi Đường luật ý nghĩa thâm thúy và quá hiển hích với lời của một người cha hiền nhắn nhủ lại cùng vợ và các con, làm cho bốn ông: Diêu, Cư, Tắc, Sang cảm kích và tin tưởng có linh hồn nơi thế giới vô hình, không còn xem thường việc xây bàn là trò chơi giải trí nữa.

* Đêm 10-6-Ất Sửu (dl 30-7-1925), Chơn linh Cô Đoàn Ngọc Quế giáng bàn.

Cách 4 hôm sau, quí ông hẹn nhau vào lúc 8 giờ tối tại nhà ông Cao Hoài Sang để xây bàn nữa. Kỳ nầy sắp đặt chỉnh tề hơn, có một bàn nhỏ kế bên đặt hương, đăng, hoa, trà, quả.

Đúng 9 giờ tối, cuộc xây bàn bắt đầu, bốn ông: Diêu, Cư, Tắc, Sang và hai người con của ông Diêu là Đức và Thân cũng ngồi vào, đặt hai bàn tay úp xuống mặt bàn như đêm xây bàn hôm trước.

Tịnh thần một lát thì bàn lay chuyển một cách uyển chuyển nhẹ nhàng, bàn liền gõ, ráp lại thành mấy chữ: “Thác vì tình”. Nghe đến đó, các ông đều rỡn tóc.

Ông Cư hỏi: - Đàn ông hay đàn bà?

Vong gõ trả lời: - Đoàn Ngọc Quế, con gái.

Ông Cư bèn xin một bài thi tự thuật.

Vong liền gõ bàn cho một bài thi như sau:

TỰ THUẬT
Nỗi mình tâm sự tỏ cùng ai?
Mạng bạc còn xuân uổng sắc tài.
Những ngỡ trao duyên vào ngọc các,
Nào dè phủi nợ xuống tuyền đài.
Dưỡng sinh cam lỗi tình sông núi,
Tơ tóc thôi rồi nghĩa trúc mai.
Dồn dập tương tư oằn một gánh,
Nỗi mình tâm sự tỏ cùng ai?
ĐOÀN NGỌC QUẾ

Các ông tiếp được bài thi Đường luật rồi thì rất phục thi tài của người khuất mặt nhưng nghe như có điều bí ẩn gì, không lẽ một vong linh thường mà làm được bài thi kiệt tác như vậy, nên ông Cư hỏi: - Cô bị bịnh gì mà thác?

Bàn gõ trả lời: - Sanh trưởng tại Chợ Lớn, con một, thác vì tình năm 19 tuổi.

Ông Cư thấy Cô làm thi hay quá nên mời Cô thường đến để xướng họa thi văn. Cô Đoàn Ngọc Quế gõ bàn trả lời bằng lòng và sau đó chơn linh Cô xuất.

Buổi xây bàn nầy kết quả rất tốt đẹp. Bốn ông: Diêu, Cư, Tắc, Sang hết nghi ngờ, tin tưởng rõ rệt là có các chơn linh nơi thế giới vô hình.

Bài thi của Cô Đoàn Ngọc Quế quá hay, bốn ông trầm trồ mãi, rồi quí ông đem đờn ra, một ông ngâm bài thi, ba ông đờn hòa theo, rồi cùng nhau mượn chung rượu đầy vơi trong lúc tàn canh để gợi hứng niềm hoài cảm.

* Thứ sáu, đêm 11-6-Ất Sửu (dl 31-7-1925). Có 3 người khách đến thử xây bàn.

Đêm hôm sau, 11-6-Ất Sửu (dl 31-7-1925), 3 ông Diêu, Cư, Tắc cũng hẹn nhau tới nhà ông Sang để tiếp tục xây bàn. Bốn ông vừa ngồi vào chuẩn bị xây bàn thì có 3 ông khách quen thân vào tới, tên là: Vương Hồng Sễn, Đoàn Ngọc Quế, Nguyễn Văn Xuân. Ông Sễn và Xuân làm thơ ký tập sự chung một sở trường máy, đường Đỗ Hữu Vị, nay là trường Kỹ Thuật Cao Thắng, ông Quế thì lớn tuổi hơn, làm Thông Phán ở Phòng Nhì dinh Thượng Thơ. Ba ông đi xe kéo tới nơi liền xin vào thí nghiệm Xây Bàn, nên bắt ghế ngồi quanh bàn chung với bốn ông.

Bảy người ngồi giáp chung quanh bàn, các bàn tay úp xuống bàn đặt khít nhau, giáp chu vi mặt bàn.

Ngồi tịnh thần chừng 10 phút, bàn bắt đầu chuyển động, 3 cây nhang cắm giữa bàn rung rung như báo cho biết có vong linh nhập bàn. Trong nhà lúc đó đồng hồ gõ 9 tiếng.

Bàn bắt đầu gõ, xưng tên là: Đoàn Ngọc Quế, tiểu thơ.

Tên cô tiểu thơ vong linh trùng tên với ông Đoàn Ngọc Quế đang ngồi xây bàn, ông Quế liền hỏi:

- Chẳng hay trong nhóm hôm nay có người nào trùng danh tánh trùng tự với tiểu thơ chăng?

Lập tức cái bàn nghiêng nghiêng qua phía ông Đoàn Ngọc Quế rồi gõ mạnh một tiếng “cộp”.

Ông Sễn liền hỏi:

- Nội trong bọn có người nào mới lạ chăng?

Cái bàn liền gõ là “có” và gõ tên người lạ đó là “SỄN”.

Bàn gõ khoan thai yểu điệu quả là tánh nết của một tiểu thơ khuê các. Khi nào không muốn trả lời câu hỏi quá tọc mạch thì bàn nghiêng nghiêng qua một bên nhưng không gõ, ba cây nhang rung rung như bất bình. Lần lần hỏi đến gia đạo của Cô và Cô đau bịnh chi mà thác?

Cô gõ bàn cho bài thi như sau:

Trời già đành đoạn nợ ba sinh,
Bèo nước xẻ hai một gánh tình.
Mấy bữa nhăn mày làm chước quỉ,
Khiến ôm mối thảm lại Diêm đình.

Xây bàn đến đây cũng đã khá khuya, ba ông khách: Vương Hồng Sễn, Nguyễn Văn Xuân, Đoàn Ngọc Quế xin kiếu từ ra về. Ba ông nầy chính mắt thấy, chính tay xây bàn nên không còn điều gì để nghi ngờ là chuyện huyễn hoặc hay do bàn tay con người sắp đặt ra để lừa bịp thiên hạ. Các ông tin chắc có linh hồn nơi cõi giới vô hình và người hữu hình có thể thông công được với người vô hình.

Sau khi 3 vị khách ra về, 4 ông: Diêu, Cư, Tắc, Sang tiếp tục xây bàn để cầu hỏi vong linh Cô Đoàn Ngọc Quế.

Bàn tiếp tục gõ, Cô Quế cho thi tiếp:

Người thì ngọc mã với kim đàng,
Quên kẻ dạ đài nỗi thảm mang.
Mình dặn lấy mình, mình lại biết,
Mặc ai chung hưởng phận cao sang.
ĐOÀN NGỌC QUẾ

Ông Cư hỏi Cô Quế: - Hồi còn tại thế, Cô ở đâu?

Cô Quế gõ bàn trả lời: - Ở Chợ Lớn.

- Học trường nào? - Học trường đầm (Sainte Enfance).

Câu chuyện xây bàn kể từ đây, bốn ông lấy làm quan tâm hào hứng và làm cho các giới văn nhân tài tử nghe đến đều thích thú việc xây bàn.

Từ bữa có bài thi Tự thuật của Cụ Cao Quỳnh Tuân và sự xuất hiện của vong linh Cô Đoàn Ngọc Quế rất giỏi thi văn, cho bài thi “Thác vì tình” làm cho các ông rất phấn khởi muốn hiểu biết thêm những bí mật của thế giới vô hình.

Vì thế, ban ngày quí ông đi làm việc ở Sở, nhưng lòng rất băn khoăn, không mấy thiết tha với công việc ở Sở nữa, trông cho mau hết giờ để trở về nhà, rồi trông trời mau tối để xúm nhau xây bàn tiếp chuyện với các vong linh.

Ông Cư nhận thấy đã xây bàn nơi nhà ông Sang 4 đêm rồi, làm phiền gia chủ không ít, nên mời quí ông đêm sau đến nhà ông tiếp tục xây bàn mời Cô Đoàn Ngọc Quế về làm thi.

* Thứ bảy, đêm 12-6-Ất Sửu (dl 1-8-1925), xây bàn tại nhà Ngài Cao Quỳnh Cư.

Theo lời mời của ông Cư, đêm nay xây bàn tại hiên nhà ông Cư, ở số 134 đường Bourdais Sài Gòn, nay là đường Calmette Quận I.

Tại đây, ông Cư dùng chiếc bàn mặt vuông có 4 chân, chêm lên một chân để cho bàn lắc qua lắc lại dễ dàng, gõ nhẹ lên mặt gạch phát ra tiếng.

Bàn Bốn Chân

Đêm nay, ông Diêu bận việc nên vắng mặt, chỉ có 3 ông: Cư, Tắc, Sang ngồi xây bàn. Cô Quế nhập bàn chào mừng ba ông, đàm luận một hồi rồi ba ông xin kết làm anh em thi hữu với Cô. Cô gõ bàn bằng lòng và gọi:

Ông Cư là Trưởng ca,
Ông Tắc là Nhị ca,
Ông Sang là Tam ca,
Còn Cô xưng là Tứ muội.

Kết nghĩa anh em như vậy rồi, ba ông gạn hỏi tên thiệt của Tứ muội là chi, mấy anh em Qua muốn Tứ muội đừng giấu giếm. Nài nỉ mãi, cuối cùng Cô gõ bàn đề 3 chữ: V T L.

Ba ông phăng hỏi đến mồ mã của Cô ở đâu? Cô cũng chỉ rõ cho ba ông hết điều ngờ vực, hiện ngôi mộ của Cô ở khu vườn Bà Lớn. (Bà Lớn là Bà Tổng Đốc Đỗ Hữu Phương)

* Chúa nhựt, ngày 13-6-Ất Sửu (dl 2-8-1925), đi viếng mộ của Cô Vương Thị Lễ.

Sáng hôm nay nhằm ngày Chúa nhựt nghỉ làm ở Sở, ba ông (Cư, Tắc, Sang) sắm sửa nhang đèn quả phẩm đi tìm viếng mộ của Cô Quế trong Vườn Bà Lớn, ở Ngã Bảy, gần Phú Thọ. Quả nhiên, đúng theo lời chỉ dẫn của Cô, ba ông tìm thấy ngôi mộ của Cô xây gạch rất đẹp, nhà mồ có bia in hình Cô còn rất trẻ trung, dung nhan xinh đẹp, phía dưới đề tên VƯƠNG THỊ LỄ đúng với ba chữ mà Cô viết tắt V T L.

Ba ông vừa mừng vừa cảm động, hiểu rõ Đoàn Ngọc Quế là tá danh, tên thật là Vương Thị Lễ.

Ba ông bày đèn nhang quả phẩm khấn vái vong hồn của Cô và mời Cô về nhà nhập bàn trò chuyện. Ba ông có ý thử xem, ban ngày vong có dám về nhập bàn không?

GHI CHÚ: Cô Vương Thị Lễ là cháu ngoại của Ông Bà Tổng Đốc Đỗ Hữu Phương. Cô là con gái của ông Vương Quan Trân (anh ruột của Quan Phủ Vương Quan Kỳ). Cô sanh ngày 8-1-Canh Tý (1900), học trường Sainte Enfance, trình độ Trung học Pháp, mất ngày 25-10-Mậu Ngọ (dl 28-11-1918) vì bịnh, lúc đó Cô được 19 tuổi.

Thăm mộ của Cô Lễ xong, ba ông trở về, tới nhà lúc 9 giờ, liền đem bàn ra để cầu Cô Lễ. Cô nhập bàn, xác nhận đó là ngôi mộ của Cô và cảm ơn ba ông về sự thăm viếng nầy.

Tất cả ba ông đều rất cảm khích và phấn khởi trong việc Xây bàn có kết quả tốt đẹp, hiểu được sự bí mật vô hình mà ít người rõ thấu.

Thấy rõ sự hiển linh và huyền diệu trong việc tiếp xúc với các Chơn linh trong cõi vô hình là nhờ Cô Vương Thị Lễ, tá danh Đoàn Ngọc Quế, là vị Nữ Tiên Thất Nương Diêu Trì Cung đến khơi màn bí mật để dìu dắt ba ông, lại dùng thi phú tuyệt hay đánh vào tâm lý của các văn thi sĩ đương thời, nên ba ông tích cực say mê xây bàn, đêm nào cũng hiệp nhau xây bàn cho đến khuya, ngây ngất trong niềm vui mãn ý.

Thế giới vô hình như đang hé mở trước ba ông.

Việc Xây bàn tại Sài Gòn tạm dừng nơi đây để bắt qua việc Xây bàn mở Đạo tại Nam Vang.

 

2. Xây Bàn tại Nam Vang.

Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc Xây Bàn tại nhà ông Cao Đức Trọng ở Kim Biên (Nam Vang):

Đức Hộ Pháp đắc lịnh Đức Chí Tôn đi Kim Biên (Phnom Pênh) để mở Đạo Cao Đài tại đây vào cuối tháng sáu năm Đinh Mão (1927). Đức Hộ Pháp tạm ngụ tại nhà ông Cao Đức Trọng (anh ruột của Ngài Cao Hoài Sang), trong dãy phố 8 căn gọi là phố Lang Cô trong ngỏ hẽm của đường Ohier. Nhà ông Cao Đức Trọng ở căn bìa phía đường cái đi vào, nhà của ông Trần Quang Vinh ở cách đó hai căn, căn thứ năm là nhà của ông Đặng Trung Chữ làm kế toán hãng buôn.

Ông Trần Quang Vinh thuật lại giai đoạn Đức Hộ Pháp Xây Bàn tại đây trong quyển Bổ Túc Hồi Ký như sau:

“Trong lúc anh em thân thuộc ở gần toàn là công tư chức, hằng đêm tụ họp trước sân nhà ông Cao Đức Trọng chuyện trò và nhơn dịp ấy tiếp xúc với Đức Hộ Pháp là người bạn mới ở Sài Gòn đổi lên. Trong những câu chuyện thường, Đức Hộ Pháp hằng đàm luận về thi phú văn chương, nhứt là nhắc nhở các bài thi học hỏi nơi Đức Chí Tôn và các Đấng thiêng liêng, tường thuật bao nhiêu huyền diệu trong việc Xây Bàn và cầu cơ lúc ở Sài Gòn, lập đi lập lại những thi văn hướng dẫn về con đường đạo đức, những bài tiên tri nói về Đạo Cao Đài và tương lai nước Việt.

Câu chuyện rất hấp dẫn, thâu phục được các bạn trí thức, kéo tới việc Xây Bàn thử để xem các Đấng dạy thế nào.

* Huyền diệu Cơ Bút: Xây Bàn và Cầu Cơ tại nhà ông Cao Đức Trọng:

Lúc mới khởi việc Xây Bàn thì chỉ có Đức Hộ Pháp và ông Cao Đức Trọng để tay lên bàn tròn, ba chơn (cái bàn nầy giống hệt cái bàn tại nhà Ngài Cao Hoài Sang ở Sài Gòn dùng để Xây Bàn trước đây). Cơ lên nhưng bàn nhịp hơi yếu, thêm một người nữa để tay vào thì bàn nhịp mạnh hơn. Cách đếm và ráp chữ cũng giống y như lúc Đức Hộ Pháp hiệp với các bạn ở Sài Gòn xây bàn vậy.

Trong những bạn bè đến chơi, có người xin hỏi về gia đạo, về tương lai, về việc nước, v.v... thì tức khắc được thưởng một bài thi hoặc 4 câu hoặc 8 câu để thỏa mãn lòng hiếu kỳ.

Những vị được bài thi, đọc đi đọc lại tự biết việc mình, khen cơ nói trúng phốc nên khen lấy khen để, gọi là linh thiêng, tỏ vẻ kính trọng hơn trước, rồi tiếng đồn lan rộng, nhiều người khác đến mỗi đêm.

Càng ngày khách càng đông. Xây Bàn thì chậm chạp, chỉ mỗi đêm được năm ba bài thi, nên Đức Hộ Pháp nảy ra hai ý kiến tuyệt diệu:

Một là: Tạo ra một Tiểu Ngọc Cơ, hình thức như Ngọc Cơ tại Tòa Thánh, cũng có cần cơ, mỏ cơ và một cái giỏ đương bằng mây phất giấy vàng, ngang miệng giỏ có một cây ngang dẹp, giữa cây có soi một cái lỗ cho vừa đút xuống cái cốt bàn cơ. Bàn cơ thì hình vuông như bàn cờ tướng, trên mặt có vẽ chữ A, Ă, Â, B, C, D, Đ, E, Ê, . . . tới chữ Z theo hình rẽ quạt. Khi đút Ngọc Cơ vào cốt, hai vị phò loan hai tay nắm miệng giỏ, mỗi người một bên. Khi điển quang vào tay thì Ngọc Cơ chuyển động, quay qua quay lại trên trụ cốt, xây vòng theo chữ vẽ hình rẽ quạt, khi đến chữ nào mỏ cơ ngừng thì có người hầu kế bên đọc, một người khác viết lại từ chữ.

Cách thức nầy tuy chậm hơn Ngọc Cơ ở Tòa Thánh nhưng mau hơn Xây Bàn gấp 10 lần.

Hai là: Buộc ai muốn cầu cạnh điều chi thì phải dâng sớ, phải viết một tờ sớ kể lể việc mình cầu khẩn, đội lên đầu khi hầu đàn, cơ giáng thì tuần tự kêu tên từ người.

Huyền diệu thay! Mỗi khi có một hai chục người dâng sớ, hai vị phò loan là Đức Hộ Pháp và ông Cao Đức Trọng làm sao biết tên họ, mà trong mỗi bài thi tặng cho mỗi người đều có mang tên người ấy ở đầu bài thi. Trong lá sớ của mỗi người dâng lên là họ hỏi việc riêng của họ, mà trong bài cơ tiếp được thì trả lời trúng theo sở cầu của họ, họ hết sức bái phục.

* Một vụ tráo lá sớ để thử cơ:

Một đêm nọ, có bà góa phụ tên Trần Kim Phụng, là một người đàn bà sang trọng có tên tuổi, lại là bậc thi sĩ ở Nam Vang mà ai ai cũng đều kính nể, đến hầu đàn mà có tư ý là muốn thử cho biết thiệt hư. Bà cũng vào trước đàn cơ quì lạy như mọi người, dâng sớ xin thi.

Trong đàn thì đông đảo, mỗi người đội một lá sớ, lòng thành cầu khẩn. Lúc mới vào đàn, còn đương lộn xộn, kẻ đứng người quì, bỗng nhiên có ông bạn quen, tên Huỳnh Đình Thới, kế toán viên hãng buôn, cố ý đến thử sự linh thiêng của đàn cơ, ông lỏn ra phía sau chỗ bà Trần Kim Phụng đã quì và đội lá sớ lên đầu, ông lén tráo lá sớ của ông thế vào lá sớ của bà mà bà không hay, cũng không ai để ý, rồi ông quì xuống có đội lá sớ của bà Trần Kim Phụng.

Khi cơ giáng ban một bài thi bát cú cho bà Trần Kim Phụng mà lá sớ do ông Huỳnh Đình Thới đội dâng, chữ đầu của bài thi là PHỤNG: Phụng đến bờ dương trổi tiếng kêu. (Tác giả chỉ nhớ câu đầu của bài thi) mà trọn ý tứ của bài thi thì toàn là việc của bà Trần Kim Phụng.

Rồi đến lượt ông Huỳnh Đình Thới, mà lá sớ lại do bà Trần Kim Phụng đội dâng, cớ giáng cho một bài thi bát cú có chữ THỚI đứng đầu, mà ý tứ và sự việc đều đúng theo sở cầu của ông Thới đã viết trong lá sớ.

Khi bãi đàn, đem thi ra đọc lại, ông Thới mới thú thật là ông tráo lá sớ của ông cho bà Trần Kim Phụng đặng thử xem cơ thiệt hay giả, chừng ấy ông mới bái phục sự linh hiển thiêng liêng.”

   

a). Thần Linh Học ở nước Mỹ.

Phong trào Thần Linh Học thế giới khởi đầu xuất hiện tại Hoa Kỳ vào năm 1847, thành phố New York, nơi nhà của ông Veckman trong một nông trại tại Hydesville. Hằng đêm ông Veckman nghe có tiếng đập cửa hay tiếng gõ vào vách, nhưng khi mở cửa ra xem thì không thấy ai cả, làm cho gia đình ông hoảng sợ, cho là có hồn ma phá khuấy nên không dám ở đó nữa, phải trả nhà dọn đi nơi khác.

Sau đó có gia đình ông thợ may nghèo tên là John Fox đến mướn ở. Mấy tháng đầu, ông Fox chẳng thấy chi lạ cả, nhưng thời gian sau thì hiện tượng gõ cửa đập vách lại xảy ra, và đặc biệt ban đêm, đồ đạc trong nhà tự nhiên xê dịch từ chỗ nầy qua chỗ khác.

Ban đầu, ông bà Fox cũng hoảng sợ, nhưng thấy các hiện tượng lạ nầy không có phương hại chi đến gia đình nên ông bà bỏ qua không để ý đến nữa, dần dần rồi cũng quen với các hiện tượng kỳ bí đó.

Ông bà Fox có hai đứa con gái, đứa lớn tên Margaret 15 tuổi và đứa nhỏ tên Kate 12 tuổi.

Một hôm, ông bà Fox định đi ngủ sớm vì ban ngày may vá mỏi mệt quá, và không để ý đến tiếng đập vách. Khi vào phòng ngủ thì thấy Kate còn thức và vỗ tay chơi. Liền sau đó, ông bà Fox nghe có tiếng gõ vách đáp lại. Cô bé vỗ tay 3 tiếng thì có 3 tiếng gõ vách đáp lại.

Bà Fox nói thử: Hãy gõ 10 tiếng coi.

Liền đó có 10 gõ vách đáp lại.

Bà Fox kinh ngạc nói tiếp: Nếu linh hiển, hãy gõ đúng số tuổi của Kate.

Liền đó tiếng gõ đáp lại đếm đúng 12 tiếng.

Bà Fox lại nói: Nếu là người thật thì gõ 1 tiếng trả lời.

Hoàn toàn yên lặng.

Chờ một chút, bà Fox nói tiếp: Nếu là hồn linh thì gõ 2 tiếng trả lời.

Tức thì có 2 tiếng gõ đáp lại.

Hiện tượng lạ lùng nầy ngày hôm sau được lan truyền ra khắp nơi rất nhanh, khiến nhiều người hiếu kỳ tấp nập đến xem. Giới tu sĩ, giới khoa học, đều tìm đến tận nơi để quan sát, thử nghiệm, nghiên cứu. Kết quả họ rất ngạc nhiên lẫn kinh sợ, xác nhận hiện tượng kỳ bí có xảy ra thực, nhưng không cách nào giải thích được sự kỳ bí nầy.

Sau đó, có một nhà nghiên cứu tên là Issas Post đến xem, nảy ra sáng kiến là bảo hồn linh gõ theo thứ tự các mẫu tự A, B, C,... Gõ 1 tiếng là chữ A, gõ 2 tiếng là chữ B, gõ 3 tiếng là chữ C, v.v... để sau đó ráp lại thành câu văn mà nói chuyện với nhau.

Vong linh liền gõ 2 tiếng để tỏ sự đồng ý.

Thế là nhờ phương cách nầy, tuy mất nhiều thời giờ, nhưng ông Issas Post có thể nói chuyện được với hồn linh. Ông được hồn linh trả lời nhiều điều mà trước đây không ai có thể biết được về thế giới vô hình.

Nhờ phương pháp nầy, ông Fox nói chuyện được với hồn linh. Hồn linh cho biết, khi còn sống tên là Charles Haynes, làm phu khuân vác, có 5 con, sau đó góa vợ, đã bị chủ nhà trước giết chết, xác được chôn trong hầm của nông trại. Hồn linh cũng cho biết tên của người giết chết ông ta, là người đã ở kế căn nhà nầy hai năm về trước.

Ông Fox đào thử trong hầm của nông trại thì tìm thấy được: một mớ vôi, một mớ than, nhiều mảnh chén bể, một nắm tóc, vài khúc xương, một miếng mềm giống như óc.

Ông Fox rất ngạc nhiên và hoảng sợ.

Lối xóm đồn ầm lên là gia đình ông Fox nói chuyện được với hồn ma.

Báo chí hay tin, liền cử người đến quan sát, rồi đăng tin lên báo, khắp nước Mỹ đều hay biết. Giới tu sĩ và giới trí thức rất chú ý đến hiện tượng bí ẩn nầy.

Hậu quả của việc thông linh nầy là gia đình ông Fox không làm ăn gì được cả, nên phải dọn nhà đi nơi khác ở.

Vì việc nầy, Giáo hội Méthodiste (Église Methodiste) thuộc đạo Tin Lành trục xuất ông bà Fox ra khỏi Giáo hội. Ông Fox đưa gia đình đến ở Rochester, là nơi đông đúc dân cư, tránh khỏi khu vực đó, nhưng hồn ma Charles Haynes cũng theo gia đình ông Fox đến Rochester.

Hai chị em Margaret và Kate phải làm trung gian để những người sống muốn nói chuyện với linh hồn ông Haynes.

Rất nhiều người trước đây không biết gì về hồn ma và cũng không tin có ma, nay chứng nghiệm được hiện tượng hiển nhiên như vậy thì họ rất tin tưởng và cũng trở thành Đồng tử giống như hai cô gái Margaret và Kate.

Nhiều cuộc trình diễn được tổ chức trước công chúng, kết quả rất tốt đẹp, khiến nhiều người phải xác nhận có linh hồn, người chết thì thể xác tiêu tan, nhưng linh hồn vẫn tồn tại nơi thế giới vô hình.

Tiếng tăm của gia đình ông Fox nổi bật giữa quần chúng nước Mỹ. Báo chí Mỹ không ngớt tường thuật tỉ mỉ các buổi thông linh nầy.

Hội Đồng Thành phố Rochester thành lập Ban điều tra đặc biệt về hiện tượng thông linh đó. Sau mấy năm nghiên cứu, ba lần họp, có đến hàng trăm diễn giả thuyết trình, tranh luận sôi nổi, nhưng chưa đạt được một kết luận dứt khoát nào.

Kinh sợ trước những hiện tượng kỳ bí mà họ chứng kiến, một số người hồ đồ xấu miệng đồn lên rằng, gia đình ông Fox là phù thủy, là hiện thân của ma quỉ, họ sách động đám đông đập chết toàn cả gia đình ông Fox gồm bốn người, một cách hết sức oan uổng.

Sau khi gia đình ông Fox bị thảm sát, hiện tượng thông linh “gõ cửa hay gõ vách” vẫn tiếp tục xuất hiện ở nhiều nơi trên đất nước Mỹ.

Luật Sư J. Edmonds, Giáo Sư E. Mapes thuộc Hàn Lâm Viện Hoa Kỳ, Giáo Sư Robert Hare tại Đại Học Đường Pensylvania, sau nhiều năm nghiên cứu, thông công được với nhiều người trong thế giới vô hình, đã có những kết luận rất xác đáng, nên tổ chức các buổi thuyết trình, viết ra nhiều sách để phổ biến, xác nhận sự hiện hữu của linh hồn và của thế giới vô hình.

Năm 1852, một Hội Nghị Thần Linh Học (Congrès Spirite) đầu tiên được tổ chức tại Cleveland nước Mỹ.

Năm 1854, số người theo Thần Linh Học ở Hoa Kỳ lên đến con số 3 triệu người, trong đó có hơn 10 ngàn Đồng tử.

 

b). Thần Linh Học ở nước Pháp - Victor Hugo Xây Bàn tại đảo Jersey.

Từ năm 1852, một Phái đoàn Thần Linh Học từ Mỹ đi qua nước Anh và đã gây được một phong trào Thần Linh Học mạnh mẽ tại nước Anh.

Năm 1853, một nhóm Thần Linh Học khác lại đi từ Mỹ qua nước Pháp và Đức, cũng gây được những phong trào Thần Linh Học đáng kể ở hai nước nầy.

Năm 1854, ông Chevreul thuộc Hàn Lâm Viện Khoa Học Pháp và ông Faraday ở nước Anh, đả phá kịch liệt Thần Linh Học, nhưng không kết quả.

Bà Giradin, một Đồng tử Thần Linh Học ở nước Pháp đã giúp cho Văn hào Victor Hugo đang tị nạn, sống lưu vong ở đảo Jersey của nước Anh.

Tất cả những bài nhận được trong các cuộc Xây Bàn của Victor Hugo tại đảo Jersey được ông Gustave Simon xuất bản vào năm 1923, với nhan đề: “Chez Victor Hugo, Les tables tournantes de Jersey”.

Trong cuốn sách nầy, bài đầu tiên do Xây Bàn có được là nhờ dùng cái Bàn tròn 3 chân đặt trên một cái Bàn vuông lớn có 4 chân.

Khi bà De Giradin mua cái Bàn Tròn 3 chân đặt trên cái Bàn Vuông 4 chân, có phải bà chịu ảnh hưởng của quan niệm triết lý về vũ trụ của người phương Đông: Thiên viên Địa phương, nghĩa là Trời tròn Đất vuông?

Bài đầu tiên có được do Xây Bàn, được dịch ra Việt văn như sau đây:

Ghi chú của ông Auguste Vacquerie. Sự hoài nghi của ông. Sự ngập ngừng do dự của cái bàn. Sự thành khẩn của Bà Giradin. Chơn linh đầu tiên đến dự là Léopoldine, con gái của Victor Hugo.

Ghi chú của ông Auguste Vacquerie

Khi người ta nói đến việc Xây Bàn, chúng tôi nghi ngờ. Chúng tôi đã thử làm cho cái bàn xây, nhưng không kết quả. Chúng tôi thấy, nhứt là trong sự chú trọng về các mặt cho vào hiện tượng nầy, một sự thúc đẩy của cảnh sát Pháp mà họ muốn cho công chúng quên lãng những điều hổ thẹn của chánh quyền.

Chúng tôi đã ở nơi đó khi Bà De Giradin đến viếng thăm ông Victor Hugo tại đảo Jersey. Bà đến vào thứ ba, ngày 6-9-1853.

Bà nói với chúng tôi về việc Xây Bàn. Cái bàn không chỉ quay mà còn biết nói nữa. Người ta qui ước với cái bàn là: những tiếng phát ra khi bàn gõ sẽ là những chữ cái của bảng mẫu tự và người ta ghi ra chữ nào mà cái bàn ngừng gõ. Như thế, người ta ghi được từng chữ, từng tiếng, từng câu và từng trang. Chúng tôi thấy nơi đó một nghịch lý thú vị. Đến nỗi, vào thứ tư, khi Bà cùng với Victor Hugo thử làm cho cái bàn gõ trong phòng ăn, chúng tôi vẫn ngồi nơi phòng khách, các bàn vẫn không gõ!

Bà Giradin nói rằng: tại vì cái bàn nầy hình vuông, cần phải có một cái bàn tròn. Chúng tôi không có loại bàn nầy.

Thứ năm, Bà đem đến một cái bàn nhỏ, tròn, có 3 chân mà Bà mua được trong tiệm bán đồ chơi của trẻ con tại Saint-Helier. Hôm sau, Bà thử xây bàn lần nữa, không kết quả.

Riêng tôi, tôi rất ít tin tưởng vào việc Xây Bàn nên tôi đi ngủ trong lúc người ta xây bàn. Ngày thứ bảy, Victor Hugo và Bà Giradin dùng bữa ăn chiều tại nhà một cư dân của đảo Jersey, ông Godfray. Bà Giradin thử xây bàn lần nữa, vẫn vô ích.

Chiều Chúa nhựt, đây là những gì xảy đến:

Jersey, 11-9-1853.

Hiện diện: Bà De Giradin, Bà Victor Hugo, ông Victor Hugo, Charles Hugo, Francois Hugo, Cô Adèle Hugo, Tướng Le Flô, ông De Tréveneuc, Auguste Vacquerie.

Bà Giradin và Auguste Vacquerie ngồi vào và đặt tay lên cái bàn tròn nhỏ, bàn tròn nhỏ được đặt trên một cái bàn vuông lớn.

Sau vài phút, bàn tròn dao động.

Bà Giradin hỏi: - Ai đó?

Cái bàn dở lên một chân và không hạ xuống.

Bà Giradin hỏi: - Có điều gì làm cho trở ngại? Nếu đúng thì gõ 1 tiếng, nếu sai thì gõ 2 tiếng.

Cái bàn gõ 1 tiếng.

Bà De Giradin: - Điều gì?

- Hình thoi.

Thật vậy, chúng tôi đã ngồi theo hình thoi, chúng tôi ngồi nơi hai cạnh của một góc cái bàn lớn. Tôi không hoàn toàn tin tưởng. Tôi không nói đích xác rằng Bà De Giradin đùa với chúng tôi và tự ý gõ vài tiếng. Nhưng tôi nói rằng với sức lực của ý muốn và của sự căng thẳng của tinh thần, Bà có thể đưa vào bàn tay một áp lực không theo ý muốn. Ta nên tìm một cái bàn khác và đặt trên đó cái bàn nhỏ.

Bà De Giradin và Charles Hugo ngồi vào vị trí thế nào để tạo thành một góc vuông đối với cái bàn phía dưới. Cái bàn lay động.

Tướng Le Flô nói: - Nói cho tôi biết tôi đang nghĩ gì?

- Sự chung thủy.

Tướng Le Flô nghĩ tới vợ của ông. Tôi ít tin tưởng. Tôi thấy điều nầy rất thiêng liêng và rất khéo léo khi trả lời “Sự chung thủy” nơi một người chồng đang nghĩ đến vợ mình, mà tôi cho rằng câu trả lời dành cho Bà De Giradin.

Ông Victor Hugo viết một chữ trên tờ giấy và xếp tờ giấy ấy lại rồi đặt trên bàn.

Auguste Vacquerie: - Hồn linh có thể nói cho tôi biết cái chữ viết trong đó?

- Không.

Victor Hugo: - Tại sao?

- Giấy.

Tất cả những câu trả lời nầy bắt đầu làm tôi ngạc nhiên chút ít. Để chắc chắn rằng cái bàn nầy không phải do Bà De Giradin tác động, tôi yêu cầu được ngồi vào bàn với Charles Hugo. Tôi liền vào ngồi xây bàn với Charles Hugo. Cái bàn lại lay động. Tôi nghĩ tới một cái tên, tôi nói:

Auguste Vacquerie: - Tôi đang nghĩ đến tên gì?

- Hugo.

Đúng là tên đó.

Đó là lúc mà tôi bắt đầu tin tưởng.

Từ lúc đó, Bà De Giradin cảm thấy xúc động và nói với chúng tôi là không nên mất thời giờ vì những câu hỏi trẻ con đó. Bà đoán trước một cuộc xuất hiện lớn, nhưng chúng tôi nghi ngờ, chúng tôi khăng khăng nhứt quyết thách đố cái bàn trả lời những chữ đã viết hay những ý nghĩ. Cái bàn viết ra những chữ rời rạc.

Bà De Giradin: - Hồn linh chế nhạo chúng tôi?

- Đúng.

Bà De Giradin: - Tại sao?

- Vô lý.

Bà De Giradin: - Thôi! Hồn linh nói về mình đi.

- Trở ngại.

Bà De Giradin: - Cái gì làm trở ngại hồn linh?

- Người không tín ngưỡng.

Bà De Giradin: - Một hay nhiều?

- Chỉ một người.

Bà De Giradin: - Tên người ấy?

- Người tóc hoe.

Thật vậy, ông De Tréveneuc tóc hoe là người không tín ngưỡng nhứt trong chúng tôi.

Bà De Giradin: - Hồn linh có muốn y đi ra khỏi đây không?

- Không.

Cái bàn dao động qua lại từ chối trả lời. Tôi rời khỏi bàn. Tướng Le Flô vào thế chỗ tôi.

Ngồi nơi bàn là Charles Hugo và Tướng Le Flô.

Tướng Le Flô: - Nói cho tôi biết cái tên mà tôi đang nghĩ tới.?

Bà De Giradin đồng thời hỏi: - Hồn linh là ai?

- Con gái.

Tướng Le Flô không nghĩ đến con gái ông. Tôi, tôi đang nghĩ đến cháu trai Ernest và tôi hỏi:

- Tôi đang nghĩ đến ai?

- Người chết.

Bà De Giradin cảm động: - Con gái đã chết.

Tôi bắt đầu trở lại hỏi: - Tôi đang nghĩ tới ai?

- Người chết.

Tất cả mọi người đang nghĩ đến đứa con gái của Victor Hugo đã mất.

Bà De Giradin: - Hồn linh là ai?

- Là linh hồn của chị gái.

Bà De Giradin có một chị gái đã mất. Cái bàn nói chữ “soror” bằng tiếng La tinh, có phải để nói rằng Bà là chị gái của một người?

Tướng Le Flô: - Charles Hugo và tôi đang xây bàn, chúng tôi mỗi người đều có một chị gái đã mất. Hồn linh là chị gái của ai?

- Nghi ngờ.

Tướng Le Flô: - Hồn linh là người nước nào?

- Nước Pháp.

Tướng Le Flô: - Thành phố nào?

Không trả lời. Chúng tôi cảm thấy tất cả sự hiện diện của người chết. Tất cả mọi người đều khóc.

Victor Hugo: - Hồn linh có sung sướng không?

- Có.

Victor Hugo: - Hồn linh đang ở đâu?

- Ánh sáng.

Victor Hugo: - Phải làm thế nào để đi đến với hồn linh?

- Thương yêu.

Kể từ lúc nầy, trong lúc người ta đang xúc động, cái bàn như cảm nhận được, không do dự nữa. Khi có người hỏi thì bàn trả lời liền. Khi chậm trễ đặt câu hỏi, thì bàn dao động qua bên phải rồi qua bên trái.

Bà De Giradin: - Ai gởi hồn linh tới?

- Thượng Đế nhân từ.

Bà De Giradin rất cảm động: - Hãy nói về mình đi. Hồn linh có điều gì nói với chúng tôi không?

- Có.

Bà De Giradin: - Điều gì?

- Hãy chịu đau khổ cho một thế giới khác.

Victor Hugo: - Hồn linh có thấy được nỗi đau khổ của những người yêu mến hồn linh?

- Có.

Bà De Giradin: - Họ đau khổ lâu không?

- Không.

Bà De Giradin: - Họ sẽ sớm trở về nước Pháp không?

Bàn không trả lời.

Bàn Quay (Table tournante)

Victor Hugo: - Hồn linh có bằng lòng khi họ cầu nguyện cho hồn linh không?

- Có.

Victor Hugo: - Hồn linh luôn luôn ở bên cạnh họ phải không? Và chăm sóc họ?

- Vâng.

Victor Hugo: - Nhờ họ mà hồn linh trở lại?

- Không.

Victor Hugo: - Nhưng hồn linh sẽ trở lại chứ?

-Vâng.

Victor Hugo: - Hẹn gặp lại.

- Vâng.

Xong lúc 1 giờ rưỡi sáng.

* * *

Đây là kết quả đầu tiên trong việc Xây Bàn tại nhà của văn hào Victor Hugo ở đảo Jersey, vào ngày 11-9-1853.

Sau 3 lần Xây Bàn theo lối Bàn Gõ (Table frappante), Victor Hugo nhận thấy phải mất nhiều thì giờ mới có được một câu trả lời của các Đấng giáng bàn, nên ông Victor Hugo nghĩ ra cách Xây Bàn theo lối Bàn Quay (Table tournante):

Mặt bàn hình tròn, có thể quay nhẹ nhàng chung quanh một trục ở giữa, trên mặt bàn vẽ một mũi tên theo đường bán kính, các chữ mẫu tự được vẽ trên một vòng cung đặt trước mũi tên, khi bàn xây qua xây lại thì mũi tên lướt qua các mẫu tự. Khi Đấng thiêng liêng nhập bàn dùng mẫu tự nào thì bàn dừng lại để mũi tên chỉ vào mẫu tự ấy. Trên vòng mẫu tự có vẽ 2 chữ “Oui” và “Non”. Cách xây bàn tròn nầy giống như cách cầu bằng Tiểu Ngọc Cơ ở Việt Nam. (Xem phần sau).

Dùng Bàn Quay thì nhanh hơn dùng Bàn Gõ thập bội.

Tóm lại, việc Xây Bàn của 4 vị: Cao Quỳnh Cư, Phạm Công Tắc, Cao Hoài Sang và Cao Quỳnh Diêu là căn cứ theo các sách Thần Linh Học của Tây phương truyền qua Việt Nam thời đó nói về việc Xây Bàn theo cách bàn gõ.