3. Nguồn gốc của Xây Bàn tại Việt Nam.
ID026763 - Chương : 3. Nguồn gốc của Xây Bàn tại Việt Nam. 🖶 Print this Chương
Phần : I. Xây Bàn
Sách : Khảo Luận Xây Bản và Cơ Bút Trong Đạo Cao Đài
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

 

a). Thần Linh Học ở nước Mỹ.

Phong trào Thần Linh Học thế giới khởi đầu xuất hiện tại Hoa Kỳ vào năm 1847, thành phố New York, nơi nhà của ông Veckman trong một nông trại tại Hydesville. Hằng đêm ông Veckman nghe có tiếng đập cửa hay tiếng gõ vào vách, nhưng khi mở cửa ra xem thì không thấy ai cả, làm cho gia đình ông hoảng sợ, cho là có hồn ma phá khuấy nên không dám ở đó nữa, phải trả nhà dọn đi nơi khác.

Sau đó có gia đình ông thợ may nghèo tên là John Fox đến mướn ở. Mấy tháng đầu, ông Fox chẳng thấy chi lạ cả, nhưng thời gian sau thì hiện tượng gõ cửa đập vách lại xảy ra, và đặc biệt ban đêm, đồ đạc trong nhà tự nhiên xê dịch từ chỗ nầy qua chỗ khác.

Ban đầu, ông bà Fox cũng hoảng sợ, nhưng thấy các hiện tượng lạ nầy không có phương hại chi đến gia đình nên ông bà bỏ qua không để ý đến nữa, dần dần rồi cũng quen với các hiện tượng kỳ bí đó.

Ông bà Fox có hai đứa con gái, đứa lớn tên Margaret 15 tuổi và đứa nhỏ tên Kate 12 tuổi.

Một hôm, ông bà Fox định đi ngủ sớm vì ban ngày may vá mỏi mệt quá, và không để ý đến tiếng đập vách. Khi vào phòng ngủ thì thấy Kate còn thức và vỗ tay chơi. Liền sau đó, ông bà Fox nghe có tiếng gõ vách đáp lại. Cô bé vỗ tay 3 tiếng thì có 3 tiếng gõ vách đáp lại.

Bà Fox nói thử: Hãy gõ 10 tiếng coi.

Liền đó có 10 gõ vách đáp lại.

Bà Fox kinh ngạc nói tiếp: Nếu linh hiển, hãy gõ đúng số tuổi của Kate.

Liền đó tiếng gõ đáp lại đếm đúng 12 tiếng.

Bà Fox lại nói: Nếu là người thật thì gõ 1 tiếng trả lời.

Hoàn toàn yên lặng.

Chờ một chút, bà Fox nói tiếp: Nếu là hồn linh thì gõ 2 tiếng trả lời.

Tức thì có 2 tiếng gõ đáp lại.

Hiện tượng lạ lùng nầy ngày hôm sau được lan truyền ra khắp nơi rất nhanh, khiến nhiều người hiếu kỳ tấp nập đến xem. Giới tu sĩ, giới khoa học, đều tìm đến tận nơi để quan sát, thử nghiệm, nghiên cứu. Kết quả họ rất ngạc nhiên lẫn kinh sợ, xác nhận hiện tượng kỳ bí có xảy ra thực, nhưng không cách nào giải thích được sự kỳ bí nầy.

Sau đó, có một nhà nghiên cứu tên là Issas Post đến xem, nảy ra sáng kiến là bảo hồn linh gõ theo thứ tự các mẫu tự A, B, C,... Gõ 1 tiếng là chữ A, gõ 2 tiếng là chữ B, gõ 3 tiếng là chữ C, v.v... để sau đó ráp lại thành câu văn mà nói chuyện với nhau.

Vong linh liền gõ 2 tiếng để tỏ sự đồng ý.

Thế là nhờ phương cách nầy, tuy mất nhiều thời giờ, nhưng ông Issas Post có thể nói chuyện được với hồn linh. Ông được hồn linh trả lời nhiều điều mà trước đây không ai có thể biết được về thế giới vô hình.

Nhờ phương pháp nầy, ông Fox nói chuyện được với hồn linh. Hồn linh cho biết, khi còn sống tên là Charles Haynes, làm phu khuân vác, có 5 con, sau đó góa vợ, đã bị chủ nhà trước giết chết, xác được chôn trong hầm của nông trại. Hồn linh cũng cho biết tên của người giết chết ông ta, là người đã ở kế căn nhà nầy hai năm về trước.

Ông Fox đào thử trong hầm của nông trại thì tìm thấy được: một mớ vôi, một mớ than, nhiều mảnh chén bể, một nắm tóc, vài khúc xương, một miếng mềm giống như óc.

Ông Fox rất ngạc nhiên và hoảng sợ.

Lối xóm đồn ầm lên là gia đình ông Fox nói chuyện được với hồn ma.

Báo chí hay tin, liền cử người đến quan sát, rồi đăng tin lên báo, khắp nước Mỹ đều hay biết. Giới tu sĩ và giới trí thức rất chú ý đến hiện tượng bí ẩn nầy.

Hậu quả của việc thông linh nầy là gia đình ông Fox không làm ăn gì được cả, nên phải dọn nhà đi nơi khác ở.

Vì việc nầy, Giáo hội Méthodiste (Église Methodiste) thuộc đạo Tin Lành trục xuất ông bà Fox ra khỏi Giáo hội. Ông Fox đưa gia đình đến ở Rochester, là nơi đông đúc dân cư, tránh khỏi khu vực đó, nhưng hồn ma Charles Haynes cũng theo gia đình ông Fox đến Rochester.

Hai chị em Margaret và Kate phải làm trung gian để những người sống muốn nói chuyện với linh hồn ông Haynes.

Rất nhiều người trước đây không biết gì về hồn ma và cũng không tin có ma, nay chứng nghiệm được hiện tượng hiển nhiên như vậy thì họ rất tin tưởng và cũng trở thành Đồng tử giống như hai cô gái Margaret và Kate.

Nhiều cuộc trình diễn được tổ chức trước công chúng, kết quả rất tốt đẹp, khiến nhiều người phải xác nhận có linh hồn, người chết thì thể xác tiêu tan, nhưng linh hồn vẫn tồn tại nơi thế giới vô hình.

Tiếng tăm của gia đình ông Fox nổi bật giữa quần chúng nước Mỹ. Báo chí Mỹ không ngớt tường thuật tỉ mỉ các buổi thông linh nầy.

Hội Đồng Thành phố Rochester thành lập Ban điều tra đặc biệt về hiện tượng thông linh đó. Sau mấy năm nghiên cứu, ba lần họp, có đến hàng trăm diễn giả thuyết trình, tranh luận sôi nổi, nhưng chưa đạt được một kết luận dứt khoát nào.

Kinh sợ trước những hiện tượng kỳ bí mà họ chứng kiến, một số người hồ đồ xấu miệng đồn lên rằng, gia đình ông Fox là phù thủy, là hiện thân của ma quỉ, họ sách động đám đông đập chết toàn cả gia đình ông Fox gồm bốn người, một cách hết sức oan uổng.

Sau khi gia đình ông Fox bị thảm sát, hiện tượng thông linh “gõ cửa hay gõ vách” vẫn tiếp tục xuất hiện ở nhiều nơi trên đất nước Mỹ.

Luật Sư J. Edmonds, Giáo Sư E. Mapes thuộc Hàn Lâm Viện Hoa Kỳ, Giáo Sư Robert Hare tại Đại Học Đường Pensylvania, sau nhiều năm nghiên cứu, thông công được với nhiều người trong thế giới vô hình, đã có những kết luận rất xác đáng, nên tổ chức các buổi thuyết trình, viết ra nhiều sách để phổ biến, xác nhận sự hiện hữu của linh hồn và của thế giới vô hình.

Năm 1852, một Hội Nghị Thần Linh Học (Congrès Spirite) đầu tiên được tổ chức tại Cleveland nước Mỹ.

Năm 1854, số người theo Thần Linh Học ở Hoa Kỳ lên đến con số 3 triệu người, trong đó có hơn 10 ngàn Đồng tử.

 

b). Thần Linh Học ở nước Pháp - Victor Hugo Xây Bàn tại đảo Jersey.

Từ năm 1852, một Phái đoàn Thần Linh Học từ Mỹ đi qua nước Anh và đã gây được một phong trào Thần Linh Học mạnh mẽ tại nước Anh.

Năm 1853, một nhóm Thần Linh Học khác lại đi từ Mỹ qua nước Pháp và Đức, cũng gây được những phong trào Thần Linh Học đáng kể ở hai nước nầy.

Năm 1854, ông Chevreul thuộc Hàn Lâm Viện Khoa Học Pháp và ông Faraday ở nước Anh, đả phá kịch liệt Thần Linh Học, nhưng không kết quả.

Bà Giradin, một Đồng tử Thần Linh Học ở nước Pháp đã giúp cho Văn hào Victor Hugo đang tị nạn, sống lưu vong ở đảo Jersey của nước Anh.

Tất cả những bài nhận được trong các cuộc Xây Bàn của Victor Hugo tại đảo Jersey được ông Gustave Simon xuất bản vào năm 1923, với nhan đề: “Chez Victor Hugo, Les tables tournantes de Jersey”.

Trong cuốn sách nầy, bài đầu tiên do Xây Bàn có được là nhờ dùng cái Bàn tròn 3 chân đặt trên một cái Bàn vuông lớn có 4 chân.

Khi bà De Giradin mua cái Bàn Tròn 3 chân đặt trên cái Bàn Vuông 4 chân, có phải bà chịu ảnh hưởng của quan niệm triết lý về vũ trụ của người phương Đông: Thiên viên Địa phương, nghĩa là Trời tròn Đất vuông?

Bài đầu tiên có được do Xây Bàn, được dịch ra Việt văn như sau đây:

Ghi chú của ông Auguste Vacquerie. Sự hoài nghi của ông. Sự ngập ngừng do dự của cái bàn. Sự thành khẩn của Bà Giradin. Chơn linh đầu tiên đến dự là Léopoldine, con gái của Victor Hugo.

Ghi chú của ông Auguste Vacquerie

Khi người ta nói đến việc Xây Bàn, chúng tôi nghi ngờ. Chúng tôi đã thử làm cho cái bàn xây, nhưng không kết quả. Chúng tôi thấy, nhứt là trong sự chú trọng về các mặt cho vào hiện tượng nầy, một sự thúc đẩy của cảnh sát Pháp mà họ muốn cho công chúng quên lãng những điều hổ thẹn của chánh quyền.

Chúng tôi đã ở nơi đó khi Bà De Giradin đến viếng thăm ông Victor Hugo tại đảo Jersey. Bà đến vào thứ ba, ngày 6-9-1853.

Bà nói với chúng tôi về việc Xây Bàn. Cái bàn không chỉ quay mà còn biết nói nữa. Người ta qui ước với cái bàn là: những tiếng phát ra khi bàn gõ sẽ là những chữ cái của bảng mẫu tự và người ta ghi ra chữ nào mà cái bàn ngừng gõ. Như thế, người ta ghi được từng chữ, từng tiếng, từng câu và từng trang. Chúng tôi thấy nơi đó một nghịch lý thú vị. Đến nỗi, vào thứ tư, khi Bà cùng với Victor Hugo thử làm cho cái bàn gõ trong phòng ăn, chúng tôi vẫn ngồi nơi phòng khách, các bàn vẫn không gõ!

Bà Giradin nói rằng: tại vì cái bàn nầy hình vuông, cần phải có một cái bàn tròn. Chúng tôi không có loại bàn nầy.

Thứ năm, Bà đem đến một cái bàn nhỏ, tròn, có 3 chân mà Bà mua được trong tiệm bán đồ chơi của trẻ con tại Saint-Helier. Hôm sau, Bà thử xây bàn lần nữa, không kết quả.

Riêng tôi, tôi rất ít tin tưởng vào việc Xây Bàn nên tôi đi ngủ trong lúc người ta xây bàn. Ngày thứ bảy, Victor Hugo và Bà Giradin dùng bữa ăn chiều tại nhà một cư dân của đảo Jersey, ông Godfray. Bà Giradin thử xây bàn lần nữa, vẫn vô ích.

Chiều Chúa nhựt, đây là những gì xảy đến:

Jersey, 11-9-1853.

Hiện diện: Bà De Giradin, Bà Victor Hugo, ông Victor Hugo, Charles Hugo, Francois Hugo, Cô Adèle Hugo, Tướng Le Flô, ông De Tréveneuc, Auguste Vacquerie.

Bà Giradin và Auguste Vacquerie ngồi vào và đặt tay lên cái bàn tròn nhỏ, bàn tròn nhỏ được đặt trên một cái bàn vuông lớn.

Sau vài phút, bàn tròn dao động.

Bà Giradin hỏi: - Ai đó?

Cái bàn dở lên một chân và không hạ xuống.

Bà Giradin hỏi: - Có điều gì làm cho trở ngại? Nếu đúng thì gõ 1 tiếng, nếu sai thì gõ 2 tiếng.

Cái bàn gõ 1 tiếng.

Bà De Giradin: - Điều gì?

- Hình thoi.

Thật vậy, chúng tôi đã ngồi theo hình thoi, chúng tôi ngồi nơi hai cạnh của một góc cái bàn lớn. Tôi không hoàn toàn tin tưởng. Tôi không nói đích xác rằng Bà De Giradin đùa với chúng tôi và tự ý gõ vài tiếng. Nhưng tôi nói rằng với sức lực của ý muốn và của sự căng thẳng của tinh thần, Bà có thể đưa vào bàn tay một áp lực không theo ý muốn. Ta nên tìm một cái bàn khác và đặt trên đó cái bàn nhỏ.

Bà De Giradin và Charles Hugo ngồi vào vị trí thế nào để tạo thành một góc vuông đối với cái bàn phía dưới. Cái bàn lay động.

Tướng Le Flô nói: - Nói cho tôi biết tôi đang nghĩ gì?

- Sự chung thủy.

Tướng Le Flô nghĩ tới vợ của ông. Tôi ít tin tưởng. Tôi thấy điều nầy rất thiêng liêng và rất khéo léo khi trả lời “Sự chung thủy” nơi một người chồng đang nghĩ đến vợ mình, mà tôi cho rằng câu trả lời dành cho Bà De Giradin.

Ông Victor Hugo viết một chữ trên tờ giấy và xếp tờ giấy ấy lại rồi đặt trên bàn.

Auguste Vacquerie: - Hồn linh có thể nói cho tôi biết cái chữ viết trong đó?

- Không.

Victor Hugo: - Tại sao?

- Giấy.

Tất cả những câu trả lời nầy bắt đầu làm tôi ngạc nhiên chút ít. Để chắc chắn rằng cái bàn nầy không phải do Bà De Giradin tác động, tôi yêu cầu được ngồi vào bàn với Charles Hugo. Tôi liền vào ngồi xây bàn với Charles Hugo. Cái bàn lại lay động. Tôi nghĩ tới một cái tên, tôi nói:

Auguste Vacquerie: - Tôi đang nghĩ đến tên gì?

- Hugo.

Đúng là tên đó.

Đó là lúc mà tôi bắt đầu tin tưởng.

Từ lúc đó, Bà De Giradin cảm thấy xúc động và nói với chúng tôi là không nên mất thời giờ vì những câu hỏi trẻ con đó. Bà đoán trước một cuộc xuất hiện lớn, nhưng chúng tôi nghi ngờ, chúng tôi khăng khăng nhứt quyết thách đố cái bàn trả lời những chữ đã viết hay những ý nghĩ. Cái bàn viết ra những chữ rời rạc.

Bà De Giradin: - Hồn linh chế nhạo chúng tôi?

- Đúng.

Bà De Giradin: - Tại sao?

- Vô lý.

Bà De Giradin: - Thôi! Hồn linh nói về mình đi.

- Trở ngại.

Bà De Giradin: - Cái gì làm trở ngại hồn linh?

- Người không tín ngưỡng.

Bà De Giradin: - Một hay nhiều?

- Chỉ một người.

Bà De Giradin: - Tên người ấy?

- Người tóc hoe.

Thật vậy, ông De Tréveneuc tóc hoe là người không tín ngưỡng nhứt trong chúng tôi.

Bà De Giradin: - Hồn linh có muốn y đi ra khỏi đây không?

- Không.

Cái bàn dao động qua lại từ chối trả lời. Tôi rời khỏi bàn. Tướng Le Flô vào thế chỗ tôi.

Ngồi nơi bàn là Charles Hugo và Tướng Le Flô.

Tướng Le Flô: - Nói cho tôi biết cái tên mà tôi đang nghĩ tới.?

Bà De Giradin đồng thời hỏi: - Hồn linh là ai?

- Con gái.

Tướng Le Flô không nghĩ đến con gái ông. Tôi, tôi đang nghĩ đến cháu trai Ernest và tôi hỏi:

- Tôi đang nghĩ đến ai?

- Người chết.

Bà De Giradin cảm động: - Con gái đã chết.

Tôi bắt đầu trở lại hỏi: - Tôi đang nghĩ tới ai?

- Người chết.

Tất cả mọi người đang nghĩ đến đứa con gái của Victor Hugo đã mất.

Bà De Giradin: - Hồn linh là ai?

- Là linh hồn của chị gái.

Bà De Giradin có một chị gái đã mất. Cái bàn nói chữ “soror” bằng tiếng La tinh, có phải để nói rằng Bà là chị gái của một người?

Tướng Le Flô: - Charles Hugo và tôi đang xây bàn, chúng tôi mỗi người đều có một chị gái đã mất. Hồn linh là chị gái của ai?

- Nghi ngờ.

Tướng Le Flô: - Hồn linh là người nước nào?

- Nước Pháp.

Tướng Le Flô: - Thành phố nào?

Không trả lời. Chúng tôi cảm thấy tất cả sự hiện diện của người chết. Tất cả mọi người đều khóc.

Victor Hugo: - Hồn linh có sung sướng không?

- Có.

Victor Hugo: - Hồn linh đang ở đâu?

- Ánh sáng.

Victor Hugo: - Phải làm thế nào để đi đến với hồn linh?

- Thương yêu.

Kể từ lúc nầy, trong lúc người ta đang xúc động, cái bàn như cảm nhận được, không do dự nữa. Khi có người hỏi thì bàn trả lời liền. Khi chậm trễ đặt câu hỏi, thì bàn dao động qua bên phải rồi qua bên trái.

Bà De Giradin: - Ai gởi hồn linh tới?

- Thượng Đế nhân từ.

Bà De Giradin rất cảm động: - Hãy nói về mình đi. Hồn linh có điều gì nói với chúng tôi không?

- Có.

Bà De Giradin: - Điều gì?

- Hãy chịu đau khổ cho một thế giới khác.

Victor Hugo: - Hồn linh có thấy được nỗi đau khổ của những người yêu mến hồn linh?

- Có.

Bà De Giradin: - Họ đau khổ lâu không?

- Không.

Bà De Giradin: - Họ sẽ sớm trở về nước Pháp không?

Bàn không trả lời.

Bàn Quay (Table tournante)

Victor Hugo: - Hồn linh có bằng lòng khi họ cầu nguyện cho hồn linh không?

- Có.

Victor Hugo: - Hồn linh luôn luôn ở bên cạnh họ phải không? Và chăm sóc họ?

- Vâng.

Victor Hugo: - Nhờ họ mà hồn linh trở lại?

- Không.

Victor Hugo: - Nhưng hồn linh sẽ trở lại chứ?

-Vâng.

Victor Hugo: - Hẹn gặp lại.

- Vâng.

Xong lúc 1 giờ rưỡi sáng.

* * *

Đây là kết quả đầu tiên trong việc Xây Bàn tại nhà của văn hào Victor Hugo ở đảo Jersey, vào ngày 11-9-1853.

Sau 3 lần Xây Bàn theo lối Bàn Gõ (Table frappante), Victor Hugo nhận thấy phải mất nhiều thì giờ mới có được một câu trả lời của các Đấng giáng bàn, nên ông Victor Hugo nghĩ ra cách Xây Bàn theo lối Bàn Quay (Table tournante):

Mặt bàn hình tròn, có thể quay nhẹ nhàng chung quanh một trục ở giữa, trên mặt bàn vẽ một mũi tên theo đường bán kính, các chữ mẫu tự được vẽ trên một vòng cung đặt trước mũi tên, khi bàn xây qua xây lại thì mũi tên lướt qua các mẫu tự. Khi Đấng thiêng liêng nhập bàn dùng mẫu tự nào thì bàn dừng lại để mũi tên chỉ vào mẫu tự ấy. Trên vòng mẫu tự có vẽ 2 chữ “Oui” và “Non”. Cách xây bàn tròn nầy giống như cách cầu bằng Tiểu Ngọc Cơ ở Việt Nam. (Xem phần sau).

Dùng Bàn Quay thì nhanh hơn dùng Bàn Gõ thập bội.

Tóm lại, việc Xây Bàn của 4 vị: Cao Quỳnh Cư, Phạm Công Tắc, Cao Hoài Sang và Cao Quỳnh Diêu là căn cứ theo các sách Thần Linh Học của Tây phương truyền qua Việt Nam thời đó nói về việc Xây Bàn theo cách bàn gõ.