3. Phán đoán thiệt giả trong Cơ Bút.
ID026796 - Chương : 3. Phán đoán thiệt giả trong Cơ Bút. 🖶 Print this Chương
Phần : V. Thánh Ngôn của Đức Chí Tôn dạy Cơ Bút
Sách : Khảo Luận Xây Bản và Cơ Bút Trong Đạo Cao Đài
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

3. Phán đoán thiệt giả trong Cơ Bút.

Đức Chí Tôn giáng cơ dạy về sự phân biết chơn giả trong Cơ Bút:

THI:
Ngọc Hoàng mở rộng Đạo Kỳ Ba,
Thượng Đế Long Hoa biện Chánh Tà.
Khuyên trẻ gìn lòng tu chí thiện,
Trường thi kíp tới gặp Trời Cha.

Thầy các con,

Đồng tử có nhiều hạng, song trong nhiều hạng đó, nên phân biệt trước hết là cái Giả và cái Thiệt.

Lấy về phương diện vô hình thì các con không có thể rõ đâu là Ma hay là Phật, nhưng theo phương diện hữu hình thì các con có thể rõ đặng, vì nhờ cái lý tự nhiên ở trong sự giao thiệp Thần Tiên nầy.

Đạo phải hồi rời rã là vì người học đạo chưa biết dụng đồng tử, cứ tưởng cho huyền diệu là Tiên Phật, còn không huyền diệu là Ma là Quỉ. Điều đó rất mê tín, các con nên tránh xa.

Cái huyền diệu nơi cõi vô hình là trả lời theo sớ, đáp trúng lời nguyện thầm. Việc ấy chẳng những Tiên Phật có mà thôi, Quỉ Ma còn cơ huyền diệu hơn nữa. Nhiều huyền diệu để mà chi? Để mà hoặc chúng mê nhơn, lợi dụng.

Phần nhiều các con lại tưởng lầm rằng: Cơ huyền diệu là Tiên là Phật, nên chi, các đứa ấy hễ nghe Cơ Bút nào huyền diệu như đã nói trên thì nó cứ tin mà lầm lũi thiệt hành, đó là điều mê tín. Thầy bảo các con chẳng nên bắt chước.

Các con hãy tìm cái chơn lý ở trong mỗi sự hành động của Thần linh, thì các con mới biết chắc thiệt hay giả.

Trong sự tập cơ, luyện bút, thì Tiên Phật không hơn Ma Quỉ cái huyền diệu, mà chỉ hơn chúng nó cái Chơn Lý tự nhiên mà thôi.

Bởi vậy cho nên Thầy thường nhắc các con nhớ rằng: Sau khi học hỏi nơi đàn Tiên, các con phải cần trình diện với lương tâm và trí phán xét cho kỹ. Chẳng phải nghe nói lời của Trời Phật mà sợ, không phán xét, vì càng có danh hiệu chừng nào thì cái giả danh càng cao chừng nấy.

Mọi việc đều có chánh có tà, các con là Thầy mà Thầy là các con, nhưng chỉ có khác với chúng con là ngôi chánh trị của Thầy ở nơi cõi Hư Vô mà thôi.

Vả chăng, người tu là miếng mồi ngon mà lũ Quỉ là đám người chực sẵn vậy. Người chực sẵn bao giờ thấy mồi ngon mà bỏ đâu, nhưng con mồi nào khỏi đặng cũng nhờ cái hay riêng của nó. Ví dụ con thỏ, cái hay của nó là sức chạy, nếu nó cụt mất cẳng thì sẽ không còn hay nữa.

Các con cũng vậy, cái hay của các con là cái Trí khôn, để phân biệt sự chơn giả cho khỏi lầm lạc, mà nếu các con để mất trí khôn là mất cái hay đó không sai. Hễ mất cái hay thì có ngày sa vào bẫy rập của lũ Quỉ Vương.

(Trích trong quyển Thiên Đạo của Ngài Bảo Pháp)