10.- Đoàn Thị Điểm
ID027087 - Chương : 10.- Đoàn Thị Điểm 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1935-1941
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

10.- Đoàn Thị Điểm

10. Giáo Tông Đường, 15-8-Ất Hợi (dl 12-9-1935)

ĐOÀN THỊ ĐIỂM

Chào lịnh Hộ Pháp và Lê Chơn Quân.

Em lấy làm tiếc cho cuộc vui nầy, vì sanh hoạt chi lịnh mà bất minh quang nguyệt điện. Em cũng y phận sự cho thai, tùy ý chư huynh định người thu văn.

* Công chàng đạp tuyết vày sương,
Ngày nay thiếp hưởng một đường vinh huê.
Xuất quả : Trái mầng quân.

* Ba phen lên ngựa mà về,
Cầm cương kéo lại xin đề câu thơ.
Câu thơ ba bốn câu thơ,
Câu đợi câu chờ câu nhớ câu thương.
Xuất quả : Trái mãng cầu.

* Dưới đời ai tốt bằng sen,
Quan yêu dân chuộng, rã bèn cũng hư.
Xuất nhứt tự : Chữ CÙN.

* Đã hay lộng lộng phép Trời,
Mà chưa ghê sợ, buông lời lộng ngôn.
Xuất vật dụng : Cái khung cửi.

* Linh đinh một chiếc thuyền tình,
Mười hai bến nước gởi mình vào đâu.
Xuất vật dụng : Cái vựa lúa.

* Chim khôn kêu tiếng rảnh rang,
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.
Xuất nhứt tự : Chữ DỊU.

* Khát nước cầm gáo mà trông,
Chàng như chim nọ sổ lồng bay xa.
Xuất quả : Trái đào.

* Đối : Trượng phu tri đạo nghĩa,
Tục tử hám tài tình.

* Đối : Thanh tâm tri diệu lý,
Trược tánh thức trường sầu.
THĂNG.

TÁI CẦU :

BÁT NƯƠNG Diêu Trì Cung

Em chào mấy anh và mấy chị.

- . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

- Mấy anh cứ vậy hoài, để em chuyện trò với nữ phái, chị em của em một chút mà. Cười . . .

Chị Hương Vàng, em hằng nghe chị vái em hoài, nên nay đến đền nguyện :

THI :
VÀNG ròng bao thuở lộn cùng thau,
Đã đáng nêu gương khách má đào.
Học sách xuân thu chưa hết trí,
Múa gươm huệ kiếm nhượng chi đao.
Thành xưa tuy chẳng so Tây tử,
Nghiệp cũ ghe phen sánh ả đào.
Ơn trọng tấm duyên chưa mãn nguyện,
Đo đường sang trọng thử là bao.

Cười . . . Tâm tình đều nói đủ trong thơ ấy hết, chị nghe. Đứng dậy mà.

Cười . . . Em nên nói rõ rằng : Em chỉn để tâm hành đạo cho Chí Tôn. Ai đủ đạo tâm em mới để lời dặn bảo, còn chị nào lỏng lẻo thì em chẳng dám thốt lời, xin đừng phiền em tội nghiệp !

Anh Mắc Phong trả viết cho người khác.

Hương Tịnh, em gởi thi nầy cho Nhị tỷ, vì người có cầu xin :

TỊNH đường mặc kệ bóng mây qua,
Gắng lượm hồng ân lúc tuổi già.
Lộc thế đã thừa mùi mặn lạt,
Duyên trời vui giữ chớ sai ngoa.
Đôi câu kệ Phật trừ oan nghiệt,
Vài phép Tiên giao để khử tà.
Nước đục lóng trong toan lánh bợn,
Cừu y đành đổi mảnh cà sa.

Em Nguyệt An, chị đã không uổng lời dạy em buổi trước há? Cười . .. Tuy vân có phạm mà cũng có công biết sám hối là điều hậu phúc.

AN nhàn từ đấy giữ khuôn viên,
Đã trót đem thân gởi cửa chiền.
Rộng hẹp đường đời e ngán bước,
Thung dung cửa Đạo khá tầm duyên.
Mảnh trăng dầu cũ gương còn tỏ,
Bóng nước kia xao lượn vốn liền.
Học thử Mạnh Quang còn tích để,
May ra chồng Phật, vợ nên Tiên.

Cười . . . Đứng em. Cười . . .

Mấy người bên nam, có nhiều em đáng thương lắm, song chị thì có tánh gắt, nên đợi cho mấy em thiệt thèm, cầu xin cho dữ, rồi chị mới cho kẹo.

Tháng 10, chị trở lại nữa.

THĂNG.