16.- Phạm Văn Màng
ID027093 - Chương : 16.- Phạm Văn Màng 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1935-1941
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

16.- Phạm Văn Màng

16. Phạm nghiệp, ngày 28-8-Ất Hợi (dl 25-9-1935)
Phò loan: Hộ Pháp - Tiếp Thế.

PHẠM VĂN MÀNG

Con chào Sư phụ, Sư thúc và mấy vị Thiên phong.

Kính chào Sư mẫu, mấy anh và mấy chị, cùng các em.

Con cám ơn Sư phụ. Kính thưa Sư phụ, cho phép con chuyện vãn với quí vị Giáo Thiện, xin mấy ông Thiên phong thứ lỗi. Mấy anh đứng dậy.

Thưa cùng mấy anh ! Trách nhậm yếu trọng của mấy anh, Sư phụ thường giáo hóa từ buổi trước đến giờ đã kết quả y nhiên như vậy, có phải chăng ?

- Dạ phải.

Sư phụ tiên tri thế nào thì có y như thế nấy, chưa hề thất hứa của thầy, mấy anh thấy rõ há ?

Khi em dâng tờ tuyển chọn những bậc Giáo Thiện cho Sư phụ thì đã thấy nơi Thiên thơ định vậy. Em chỉ buồn có một điều là nhập trường đồng lớp mà lại ra kẻ đoạt ngôi trước, người lại sụt sau. Thiên thơ nhặt nhiệm, em khó nỗi cạn lời.

Nhưng em chỉ dặn mấy anh còn ở bực Hành Thiện rằng : Do nơi trí tuệ, đạo hạnh của mình mà Thiên thơ thay đổi. Ấy vậy, đừng thối chí mà thất đạo tâm đa nghe.

Em luận nơi sự giáo huấn của Sư phụ trong buổi khổ não tâm hồn của một nòi giống đã từng thi thố thủ đoạn anh hùng mà bảo tồn xã hội, quốc dân, phong hóa, luật điều độc lập.

Đường đường một cường quốc nơi Á Đông nầy mà nay phải chịu phận tôi đòi, thân danh ràng buộc, thì ai cũng trông mong có một điều là cơ quan thoát khổ với một cường quyền áp bức, thì tâm thần biết định nơi đâu, nên phải sớm đen chiều trắng. Ấy là thời thế định cho dân Nam phải nịnh, phải dối phải trá, phải hèn phải mạt.

Hỏi muốn thức giấc thần mộng của những hạng tù lao như vậy, chúng ta là người biết để dạ thương đời, phải dùng phương nào mới phải lẽ ?

(Xin đọc lại hết).

Dùng phương đạo đức, chớ đừng dùng phương cường bạo mà luận đàm đa nghe.

Anh Năm Thế bạch : - Dùng phương đạo đức.

- Đạo đức ấy là phương chi ?

Anh Năm Thế nói: - Thiện niệm, thiện tu, thiện giáo.

Hỏi : - Rồi họ đổ hờn ra nói rằng : Không làm lành trong cơn khổ não nầy đặng, thì mới tính sao ?

Sư phụ nói : - Thôi, để Qua nói thế cho nó.

- Cười . . . Thưa Sư phụ, con không dám.

Giáo Hữu Cương bạch : - Phải hạ mình độ họ.

- Hạ mình mà họ cũng không kể mới tính sao ?

Ba Châu bạch : - Da thưa Anh Ba, gặp ma thì trừ ma, gặp quỉ thì trừ quỉ.

- Trừ thì sanh ra oán. Cười . . . Đây em xin nói rõ là lấy giọt lệ đau thương mà gội sầu cho một sắc dân bất phước, cầm cờ trắng của Mạnh Kha đặng giải hòa phòng duy trì cơ nghiệp nhà Châu nguy biến. Ôi! Ngày nào những kẻ cô thế mà thấy bóng Đạo binh vực che chở; ngày nào những kẻ đói cơm khát nước, rách rưới lõa lồ mà tay Đạo dưỡng nuôi mặc ấm; ngày nào những kẻ thảm lệ tuôn sa, tâm thần khổ não mà thấy ơn Đạo lau thảm rửa sầu, trọn tình an ủi; ngày nào những kẻ thất thế yếu hèn mà quyền Đạo làm cho vinh huê cao trọng thì ngày ấy mới ra thiệt Đạo. Do nơi mấy anh mà có, hiểu chưa ?

Cười . .

Còn mấy chị bạn của mấy ông học trò kỳ nhứt thì cứ lo miết ba cái nồi, ba cái giỏ, ba bụi chuối, ba thúng rau, hỏi chừng nào mới nên đặng? Em ngó thấy thì rầu cho mấy chị hơn hết.

Mẹ thằng Xạnh ! Nầy mụ, tôi đã lo cho má yên rồi. Còn mụ thì ráng mà tu, chớ không phải sống ở đây hoài cho tới tận thế đa nghe không . Dặn thằng Xạnh, nó cứ đường mòn của tôi đi mà đi theo, đừng dại, không thấy cha nó, nó chịu. Mấy đứa nhỏ đều đặng hết, tôi mừng lắm. Mụ cũng vậy, tôi bảo lãnh căn tu cho.

Mấy em gái lo Đạo, thầy đã toan tính lập nên cho mấy em rồi. Lớn cũng vậy mà nhỏ cũng vậy, ráng thương yêu hòa thuận cùng nhau cho Sư phụ bớt khổ tâm nhọc trí.

Em sẽ tái giáng tháng 10 đặng nói nhiều điều khác nữa.

Tháng 8 nầy, em sẽ giúp Sư phụ chọn lựa bậc Hành Thiện.

Xin kiếu.

THĂNG.


Năm Thế: Nguyễn Văn Thế, đạo hiệu Kế Thiền, Lễ Sanh phái Thượng.

Giáo Hữu Cương: Thượng Cương Thanh (Trịnh Phong Cương).

Ba Châu: Nguyễn Văn Ráng (tự là Ba Châu), đạo hiệu Hiệp Phố, Lễ Sanh phái Thượng.

Mẹ thằng Xạnh : là vợ của Ngài Phạm Văn Màng. Ông Phạm Văn Xạnh là con, sau được thăng Đạo Nhơn.