18.- Bát Nương Diêu Trì Cung
ID027095 - Chương : 18.- Bát Nương Diêu Trì Cung 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1935-1941
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

18.- Bát Nương Diêu Trì Cung

2. Thánh địa Bạch Vân
Ngày 1-9-Ất Hợi (dl 28-9-1935).
Phò tiểu ngọc cơ: Hộ Pháp - Tiếp Đạo

BÁT NƯƠNG Diêu Trì Cung

Em chào mấy anh, mấy chị, mấy em.

Cười . . . Hương Nhâm hiền muội, trao thi nầy cho chị Ứng Quân.

Đã cạn lời khuyên tự buổi nào,
Rằng đừng buộc nợ cõi thương đau.
Tri Thiên rắp đến vô công nghiệp,
Hữu hậu gần xem đậm vẻ màu.
Phấn trước đã phai tình nghĩa trước,
Hương sau còn phất đức tài sau.
Nặng mang nỗi nợ phong lưu cũ,
E nỗi đường tu phải chịu sầu.

Em nói rằng trời chiều dành để mỗi tội mỗi hình, khá giải tội, hình kia phải dứt.

. . . . . . . . . . . . . . . .

Xin đứng dậy. Cười . . . Em vì từ tâm để bài thi nầy, ai hiểu tâm sự mình thì lãnh lấy :

Quê người đơn chiếc lại riêng tình,
Non nước bây chừ đã lịch xinh.
Dặm gió ký kỳ xông gió buộc,
Đài mây cù cá thoát biên đình.
Lửa hương đã bén công Như Tử,
Quyền quí thêm xuê phận Khổng Trình.
Dầu chịu đòi phen truân chiếc dạ,
Xin theo đường Thánh bước thân sinh.

Em cho hay rằng: Đau đôi lát đây rồi sẽ an vui đặng và nạn ách khổ tâm sẽ giải khỏi, đừng ưu tư ưu lự vì mạng Trời định vậy.

THĂNG

2ème séance :

BÁT NƯƠNG Diêu Trì Cung

Cười . . . Anh Hòa thượng Tắc đâu ?

Mấy em nên để ý trong điều của chị dặn.

Chị mời đứng dậy và nghe.

Trong cửa Đạo Chí Tôn đã lập, cốt yếu để lập quyền cho mỗi con cái của người tu độ lấy mình.

Của thiêng liêng vốn không phải là vật để dục tư tình tư nghĩa, mà lại là cơ quan độ mỗi mặt nguyên nhân diệt căn trừ nghiệt.

Phải hiểu giá trị của Thiên phong, chẳng phải để khoe màu đạo đức, mà vốn là phương cứu độ sanh linh. Nếu đã mang chức trách ấy nơi mình mà không trọn nghĩa vụ thì tự nhiên phải phạm Thiên điều.

Cái gương hiền đức của nữ phái là vật của Chí Tôn để lòng tìm kiếm và cũng vì nó mà Chí Tôn mới định lập pháp ban quyền cho nữ phái đối phẩm cùng nam. Thoảng như gương hiền đức ấy đã ra vô giá trị, điêu tàn thì công nghiệp nương đâu mà bền vững ?

Chị nói thiệt rằng: Dầu cho Phật Mẫu tái sanh mà thất bề hiền đức thì Ngọc Hư Cung cũng định tội qui phàm.

Vậy thì các em phải giữ lấy phận mình. Chị nghĩ cũng chưa kham, đừng thày lay cầu tội giùm cho kẻ khác.

Chị rất cám cảnh, nhưng Thiên điều định vậy, biết liệu làm sao ?

Tự nơi chị Ứng Quân tự mình giải thoát.

Chị xin kiếu.

THĂNG