23.- Bát Nương Diêu Trì Cung
ID027100 - Chương : 23.- Bát Nương Diêu Trì Cung 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1935-1941
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

23.- Bát Nương Diêu Trì Cung

23. Hộ Pháp Đường
Ngày 3-12-Ất Hợi (dl 28-12-1935).

BÁT NƯƠNG Diêu Trì Cung

Chào mấy anh và mấy em.

Cười . . . Đâu mà đứng sắp hàng cho có thứ lớp đặng tôi đếm coi mấy chục người. Cười . . .

Nhị Ca, anh Phật mập để cho em làm gì thì làm. Em cấm quí anh cười hay là nói chi hết đa.

- Tu đặng làm gì ?

Sĩ Tải Hợi bạch : - Tu đặng trau giồi . . . .

- Lui đi, để đó rồi sẽ hay.

Sĩ Tải Kiết bạch : - . . . . . . . . . . . . . .

- Lui đi, tiếp nữa.

Sĩ Tải Xin bạch : - . . . . . . . . . . . . . . .

- Cười . . . Lui đi, tiếp.

Sĩ Tải Quốc bạch : - . . . . . . . . . . . . .

- Lui đi.

Sĩ Tải Lợi bạch: - Tu đặng sửa mình, cầm đuốc huệ đi đầu mà chỉ cho chúng sanh.

Sĩ Tải Hiển bạch: - Tu đặng cứu sanh linh thoát khỏi nơi trầm luân khổ hải.

Lễ Sanh Châu bạch: - . . . . . . . . . . .

- Lui, tiếp.

Trường thì đông, sĩ khôi thì ít, lại thi rớt hết mới tính sao ?

- Nè, mấy ông trò khóa, hễ tu thì tự giải tự giác, hễ còn một điểm biết mình thì là vị thân, còn một mảy biết người thì là vị thế, hai lẽ ấy vốn không theo chơn đề tu niệm. Hỏi giáo truyền trả lời như vậy thì trúng, hỏi tu niệm thì trả lời như vậy thì trật. Theo thiếp nói thì thiếp trả lời như vầy : Tu đặng trau mình theo ông Trời, đặng giống Trời là đủ lý.

Kiết, vô nghe :

Dòng là ánh nguyệt chiếu trong veo,
Lặng lẽ thuyền côi lỡ nhịp chèo.
Lững chững trôi theo chiều lượn sóng,
Lỡ làng quày quả liệng đường neo.
Giục sầu đêm quạnh nghe ngư phủ,
Gợi thảm sương mơi giục trở lèo.
Ôm ấp tình chung trời một góc,
Hỏi mưa nhắn gió biết đâu theo.

Bạn của em vừa vào Cung Vạn Pháp, nhưng còn vương vấn tình đời nên chưa giải thể, lập vị chưa đặng. Em khuyên người cha gắng tâm thành niệm thì họa may khỏi chuyển kiếp luân hồi, chớ không chánh đáng như vậy hoài thì buộc ràng thêm oan nghiệt.

Hộ Pháp : - Anh thấy ảnh hành đạo khá lắm em.

- Cười . . . Tư tâm thốt chi đặng mà cãi em, anh Nhị ca.

Hợi:
Phong vân phải thế buổi bay rồng,
Nanh vấu bây chừ đủ cánh lông.
Hiện giữa thanh không chờ nổ sấm,
Giương vi vùng vẫy cõi trời đông.
Em gắng lập công, sau nầy nên phận.

Xin:
Dặm hồng lỡ lối đã quày đầu,
Một bộ Xuân Thu dựng nghiệp Châu.
Đạp đất ra vàng chưa phải đạo,
Thâu gương nhựt nguyệt mới cao sâu.

Em từ đây an phận, đừng trở gót nẻo xưa đa nghe. Cười . . .

Mấy ông rớt, kỳ tới.

THĂNG.