26.- Cao Thượng Phẩm
ID027103 - Chương : 26.- Cao Thượng Phẩm 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1935-1941
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

26.- Cao Thượng Phẩm

26. Hộ Pháp Đường, ngày 16-1-Bính Tý (dl 8-2-1936)
Ngày 16-1-Bính Tý (dl 8-2-1936), Lúc 23 giờ 30.
Phò loan: Hộ Pháp - Tiếp Đạo.

1ère séance :

CAO THƯỢNG PHẨM

Chào Hộ Pháp, các bạn và chư hiền muội.

Bần đạo đến cùng cả Cung Diêu Trì đặng nghinh giá Đức Lý Giáo Tông. Vậy chư hiền hữu lấy nghiêm lễ đặng tiếp Ngài.

Em Lễ Sanh Hương Lộc nán đợi Bát Nương hội diện em nghe.

Tiếp Đạo nâng loan, có Qua giúp sức. THĂNG

2ème séance :

Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ
LÝ GIÁO TÔNG

Lão chào chư hiền hữu, hiền muội

Lão đến tư đường Hộ Pháp, miễn lễ, bình thân.

Lão tưởng cả hành vi của Hộ Pháp đã cầm quyền thi thố từ khi Thượng Trung Nhựt qui Tiên, dầu cho trẻ bé cũng thấu đáo lợi hại danh giá của Đạo thế nào, chẳng cần luận đến. Lão chỉ nói rằng, quyền trị thế cốt yếu định thi hành phương quyết đoán, quyết đoán hai đầu thì là phải phản khắc, quyết đoán phản khắc thì phạm pháp thi hành, phạm pháp thi hành thì loạn lạc. Đạo đã lắm chịu loạn lạc, tức nhiên phải tìm phương định quyết quyền hành mới trụ an chánh trị.

Hộ Pháp ! Đừng ái ngại chi hết. Thống quyền là do Thiên thơ định quyết bởi cớ ấy.

Lão cậy Lê Tiếp Thế đọc giùm Sớ cho Lão.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

- AN.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

- Đã khử.

- Đọc Nghị Định :

. Sĩ Tải : đối phẩm Lễ Sanh.

. Giáo Hữu : Truyền Trạng, Thừa Sử, Giám Đạo.

. Giáo Sư : Cải Trạng, Chưởng Ấn.

. Phối Sư : Tiếp Dẫn Đạo Nhơn.

- Khó lắm.

- Đọc.

- Bỏ.

- Phải. Trúng Thiên thơ, Lão xin đốt Sớ, Lão dâng lại cho Chí Tôn lập Pháp Chánh.

Hộ Pháp nói lại cùng Hương Thanh rằng : luật pháp vô tư, người khá liệu lấy.

THĂNG.

3ème séance:

Cười . . . Qua đây mấy em.

Đó ! Coi Lão Què nầy có ích là dường nào ! Mấy em biết chưa hử ?

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

- Narrer cái gì đặng, mắc bị việc nầy việc kia lo hụt hơi, có đâu rảnh đặng mà narrer.

Ê ! Tao lo với Latapie, tốn mấy ngàn cho ông Thánh ghiền nuốt nhựa đặng đưa SARRAUT của tao lên làm Tể Tướng cho bây nhờ, phải bồi thường sở tổn của tao đa.

Hộ Pháp : . . . . . . . . . . . . . .

- Cười . . . Nghèo ít lúc nữa rồi tao lo cho bây ăn, đừng sợ.

Ê, Bát Nương nói tao nói dóc đây bây à !

Thôi tao mắc cở bỏ cơ đó cho họ.

THĂNG.

(Narrer là kể chuyện, thuật chuyện).

4ème séance :

BÁT NƯƠNG Diêu Trì Cung

Anh Què thành Tiên rồi mà còn dóc ghe â!

Cười . . . Có Thất Nương nữa đại tỷ à.

Em Hương Lộc, chị cậy em một việc nghe không. Em ráng lui tới chơi với sắp con của cụ Hoàng Trọng Phu làm dây liên lạc, đặng chị độ nhà đó, em nghe.

Chị cho em bài thi nầy riêng kiếm hiểu tứ :

Rảnh rồi sự thế đặng an nhàn,
Dầu chẳng hơn ai cũng mặt quan.
Cửa Thánh đã từng đưa gót liễu,
Phòng Ngô lắm lúc đợi roi vàng.
Công hầu trước cửa còn trông mặt,
Đài các đường xưa để tấc gan.
Lượm ngọc non Nam chưa mấy quí,
Thà cam nấu đá vá giang san.

Cười . . . Dở mà, trầm trồ nỗi gì !

Hộ Pháp : - Bữa nào rảnh xin em chỉ cách viết chữ tắt.

- Cười . . . Cứ việc vái lạy cho tử tế rồi sẽ hay.

- Cười . . . Nhượng bút.

THĂNG.

5ème séance :

THẤT NƯƠNG Diêu Trì Cung

Đại tỷ, Nhị tỷ,

Hai chị nghe em nói : Nhị vị bá mẫu, nhờ có hồng ân Chí Tôn và em hết tâm điều độ nên đã vào An Lạc Cung rồi. Hai chị an lòng lo lập công bồi đức thêm nữa.

Hai chị đòi phen làm cho em thương tâm và Cao Thượng Phẩm rơi lụy vì không thuận nhau. Xin cho em xin điều ấy nghe hai chị.

Mấy anh, mấy em, nghe thiếp :

THI:
Cái nghĩa nhơn luân vốn luật Trời,
Chẳng vì cảnh tục phải lưng vơi.
Câu kinh cửa Khổng dường non Thái,
Tiếng kệ đời Nghiêu giống đảnh Kỳ.

(Đọc. Cười . . . )

Ước hiệp Quan Trường nên Thánh vị,
Vì xa Nghĩa Đế chịu lìa ngôi.
Trăm năm trọn kiếp bền che đậy,
Còn có Chí Tôn với mắt Người.

Hay là mắt đời.

Hộ Pháp : - An Lạc Cung ở đâu ?

- Lục Thiên.

- Em ít thường đến, đáng lẽ hai chị nhớ thương em thì cũng cùng thương nhau mới phải. Xin hai chị đừng hoài tình mà ngày về thiêng liêng thẹn mặt nghe.

THĂNG.

(Đại tỷ là Bà Tư Hương Hiếu, Nhị tỷ là Bà Tám Hương Nhiều)

6ème séance:

ĐOÀN THỊ ĐIỂM

Thiếp cúi mình chào chư vị và chư hiền tỷ, hiền muội.

Thưa, thiếp đã đặng lịnh cho thiếp giáng cơ lập KINH THẾ ĐẠO, nhưng rủi không cơ thành ra trễ nãi. Xin thứ lỗi cho thiếp hầu cơ từ ngày mai đặng làm trọn phận. Thưa thiếp chào cố nhân. Miền Nam nhiều vị hữu căn kiếp, xin cố nhân để tâm nơi ấy mà độ giùm thiếp, rất cám ơn.

THĂNG.

7ème séance :

TÔN SƠN CHƠN NHƠN

Cười . . . Anh Phong Chí ! Thầy có dặn, hễ thấy đủ mấy anh hiệp lại thì cho thầy hay. Anh đợi tôi co giò phi báo.

Cười . . . Miền Nam là Nam định chớ.

THĂNG.

8ème séance :

Bạch Vân Động - THANH SƠN ĐẠO SĨ

Bần tăng chào chư vị Thiên phong và các con Bạch Vân Động.

Kiếu lỗi cùng chư vị Đại Đức, cho phép Bần tăng chuyện vãn với chư môn đệ của Bần tăng một lát, kẻo đã lâu cách biệt, tội nghiệp chúng nó.

Các con nghe thầy:

Nắm chặt khuôn linh sửa nét trần,
Nên hư đã phó mặc Hồng Quân.
Chòm mây bạc cũ là tâm chí,
Khối tuyết trong xưa ấy trí thần.
Đường đột đòi phen gầy thế cuộc,
Ồn ào lắm lúc độ nguyên nhân.
Đã hay căn nghiệp là tên độc,
Mà cũng liên hoa thoát tục trần.

Các con còn nhớ lời thầy căn dặn rằng : May duyên đặng gặp Chơn Quân tái thế đặng nương Bát Nhã độ sanh thì công nghiệp ấy có ảnh hưởng vinh diệu cho Bạch Vân Động lắm.

Ngày nào thầy thấy các con mang áo vinh quang mà chầu tại Bạch Ngọc Kinh cả thảy, là ngày ước vọng của chúng ta đã thỏa mãn.

Thầy đã nói rằng : Cơ chuyển thế là do nơi luật lệ vô biên ái tình sanh sản. Con đường ái tình ấy, các con vẫn thường lui tới, ngày mong mỏi là ngày các con trải khối ái tình đầy dẫy nhơn tâm mới mong hòa bình, đại đồng thế giới.

Phong Chí! Con đã bị đày đọa vào khuôn luật ái tình ấy, chẳng biết bao căn kiếp con đã lịch lãm ái tình, thầy chỉ trông con đem gia nghiệp riêng của con đó bù sớt cho các em thiếu thốn của con đa nghe.

Từ Huệ! thầy mừng con. Duy có một mình con là thiệt thòi mà cũng có một mình con cho thầy sự vui nhiều hơn sự thảm. Con giữ vậy hoài thì phước của thầy rất lớn.

Ôi ! thầy đứng đây mà trông thấy trong Năm Châu, chư môn đệ hỡi còn lặn lội trong biển khổ sông mê, rất nên đau đớn. Thầy chỉn có bấy nhiêu đó mà không dám thường giáng trần, vì mỗi phen đều mỗi giọt lệ tuôn vào tục lự.

Các con nhớ cái thảm của thầy, đặng lấy nó làm dây hằng tâm gìn Thánh đức nghe.

Ngạn Sơn! Trọng trách nặng nề. Con nên dè dặt cho lắm nghe à.

Coi chừng chăm nom em với nghe.

THĂNG.

(Phong Chí: đạo hiệu của Giáo Sư Thượng Bảy Thanh.

Từ Huệ: đạo hiệu của Giáo Sư Thượng Tuy Thanh.

Ngạn Sơn : đạo hiệu của Giáo Sư Thượng Chữ Thanh.)

9ème séance :

PHẠM VĂN MÀNG

Con chào Sư phụ, Sư mẫu, Sư thúc và chư hiền huynh, hiền đệ.

Em Tư! Qua chào em.

Cười . . . Các bạn đứng dậy. Anh Thế không có mặt ? Cười . . . Con muốn gặp đủ đặng thăm nhau vì lâu cũng nhớ.

Thưa cùng mấy bạn, anh Tư Nhượng đã đặng định vị rồi, không lời không lỗ, cựu vị thế nào ngày nay cũng vậy.

Hộ Pháp : - Nó được vào phẩm nào ?

- Thưa Sư phụ, Thiên Thần.

Hộ Pháp : - Em Tư có gặp đặng vợ nó không ?

- Thưa có, nhưng anh không đặng gần cho lắm vì phẩm của chị ấy cao hơn nhiều.

Thưa mấy bạn, xin nghe :

Ngày trước thầy đã nói thế nào, ngày nay quả y như vậy.

Thưa các bạn, ngày nay đã hiểu rõ trách nhậm của Nhị hữu hình đài phần thiêng liêng thế nào rồi chớ ?

Cửu Trùng Đài thì phổ tế, Hiệp Thiên Đài thì phổ độ; hỏi thật ra thì phổ tế chẳng hề hiệp tác cùng phổ độ, đôi bên vẫn khắc nhau, cái nghịch của Đạo đã biến sanh ra cũng do lẽ ấy. Các bạn đã thấy Sư phụ chịu khổ hạnh vì nó từ buổi ban sơ thế nào ?

Em nói thật cùng các bạn rằng, nếu Sư phụ không có Phật tâm thì cơ quan phổ độ đã bị quỉ khảo phải tiêu diệt chớ chưa ra thiệt tướng như ngày nay.

Vậy, cơ phổ độ nảy sanh bởi Đạo. Đạo vô cùng tận thì phổ độ cũng vô cùng tận, nó phải tùng theo hình ảnh vô hình và hữu vi của Đạo mà biến tướng. Ấy vậy, những bậc cầm nó nơi tay cũng phải lấy lẽ vô tư mà thật hành pháp luật mới đặng.

Nói tắt một lời là kẻ cầm quyền Đạo phải đủ trọn vẹn đức tài mới mong khai cơ phổ độ, có phải vậy không các bạn. Cười . . .

Em đã thấy mấy bạn bị kích bác, bị khinh khi, bị khó khăn, bị gay trở trong phần thật hành Phước Thiện thì em đau đớn không cùng, nhưng chỉn than rằng : Cả khổ hạnh của các bạn do bởi thiếu tài kém đức mà ra. Thôi, em không nỡ hài danh ra, sợ Sư phụ quở răn nhiều bạn, chỉn nói riêng cho các bạn tự hiểu mà sửa cải lấy mình, chớ đừng để danh nhơ cho đến Hiệp Thiên Đài mà mang tội đa nghe.

- Không, anh Hiệp Phố à, em chỉn tưởng rằng cả mấy bạn của chúng ta đều có đạo tâm vững chặt, nhưng còn chút tánh tặng mình mà ra bất đức, nếu họ tự hiểu mình khinh trọng lẽ nào, rồi biết hạ mình nâng niu người thiểu trí thì nên mà thôi, phải lịch lãm thế tình mới mong độ thế, chớ hay chi giành bánh với kẻ láo ăn. Mấy bạn biết rằng Cửu Trùng Đài láo ăn lắm đa. Cười . . .

Hôm nọ, gặp Đức Quyền Giáo Tông, Ngài than rằng : Ngày nào Cửu Trùng Đài biết mình, bớt hám quyền mới mong tạo ra thiệt tướng.

Em căn dặn mấy bạn đừng lấp ló cửa quyền mà sanh điều đố kỵ. Xin nhớ.

Con cám ơn Sư phụ và Sư thúc.

Xạnh! Con phải lo đạo nghe. Nói với má mầy, tao thăm nó.

THĂNG.