28.- Hương Bảo Thoàn
ID027105 - Chương : 28.- Hương Bảo Thoàn 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1935-1941
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

28.- Hương Bảo Thoàn

28. Hộ Pháp Đường, ngày 4-5-Bính Tý (dl 22-6-1936)
Phò loan: Hộ Pháp - Tiếp Đạo.

1ère séance :

HƯƠNG BẢO THOÀN

Chào Sư phụ, Sư thúc, mấy bạn nam nữ và mấy em.

Con trình Sư phụ hay, Anh Ba con biểu cho hay trước rằng : có Anh Nhượng và Anh Chiếm giáng rồi, Anh Ba con mới thủ cơ sau hết. Con xin lui.

THĂNG.

2ème séance :

LỄ SANH NHƯỢNG

Con chào Sư phụ, mấy bạn, mấy em. Lụy. . . .

Thưa Sư phụ, con đoạt vị đặng rồi nên an phận.

Con đặng lịnh Ngọc Hư Cung cho ngồi Đông Đại Bộ Châu, tùng Đông Nhạc Đế Quân, xem về Bộ Luân hồi chuyển kiếp.

Tuy quyền hành trọng đại nhưng thường thấy nhiều cảnh bi thảm hằng ngày, rất đỗi đau lòng xót dạ. Con thấy đã ngán ngẫm. Con ước mong sao đặng đến nơi khác hầu lánh khỏi nhiều điều nhắc nhở cái kiếp não nồng của con buổi trước, nhưng mạng lịnh Ngọc Hư khó bề từ chối.

Đây con xin gợi lại bài thi mà khi con đã đắc lịnh :

Dưới mắt Đông quân mấy giọt tình,
Uổng chưa đền nổi nợ môn sinh.
Cầm khăn thế sự lau dòng thảm,
Chạnh nỗi lịnh Cung chứa thảm tình.

Con thành khẩn tri ân Sư phụ và cám ơn các bạn đã thương tưởng dìu đỡ con nơi bước tục, lại giúp thế cho con đặng phẩm Lễ Sanh, nên con đoạt vị dễ dàng. Con mang tình xưa rất nặng.

Hôm mồng 8 tháng 4, anh Thánh và con có giáng trần một lượt, người dắt con đến nhà thờ. Anh ưóc ao sao cho các bạn con hiểu rõ lẽ thiêng liêng đối cùng cảnh tình thế sự, nhứt là về phương diện phụng tự, nên con xin lỗi Sư phụ cho con giải nghĩa cho các bạn con nghe.

Xin đứng dậy (nói với ông Giáo Sư Thượng Sửu Thanh).

Hộ Pháp : - Có điều chi dạy chúng nó, em cứ dạy.

- Thưa các bạn, đã còn một mảnh chơn thần thì đành làm khách Càn Khôn thế giới, ở trong hột sương cũng đặng, mà cỡi mặt nhựt cũng thường, chẳng nơi nào mà không đến, chẳng chỗ nào mà không thấy. Vậy thì cũng nên biết rằng : Đền thờ nhà tự chẳng hữu ích chi cho Đấng thiêng liêng về bề thiệt dụng, nhưng có một cái báu vô biên của nó là khối tình yêu thương chất chứa.

Em nói thiệt rằng : một cây cột, một miếng tranh, nó đã nhắc tình xưa dồn dập, bởi vậy cho nên em đã thấy mấy bạn thiêng liêng khi vào viếng nhà thờ, ôm cột nhà mà khóc. Các bạn có thấy những nông nỗi ấy bao giờ, nhứt là mối thương tâm thầy thờ trò rất nên đau đớn. Lụy...

Thưa Sư phụ,

Bạn của con hôm nọ đến thăm, cậy con trao bài thi nầy lại. Thưa Sư phụ, con thì ít học thi phú, người lại đọc miệng, con nhớ mài mại, để con trụ thần nhớ lại coi :

Câu đầu : Ven trời ngàn lạy đáp ân thâm,

Hộ Pháp : - Em ráng nhớ cho kỹ.

- Cười . . .

Nhắc đến tôn sư lụy nhỏ dầm.
Mặt chiếu dệt sầu dường thấp thoáng,
Bước trần để thảm tưởng lâm dâm.
Tuy cơ giải thoát đành vui nắm,
Mà phép phục sanh vốn dở cầm.
Nhàn lạc Thanh Thiên an phận tớ,
Thuyền từ thương bạn giữa trời nam.

Thưa Sư phụ, coi có sai sửa giùm con.

Hộ Pháp : - Qua có biết đâu mà sửa. Cười . . .

- Thưa Sư phụ, Anh Hai Chiếm giáng thăm.

Hộ Pháp : - Em nói Qua cám ơn Em Tư.

- Dạ.

THĂNG.

3ème séance :

CHIẾM đây nè

Để con cậy Anh Ba viết giùm con (buông cơ cho Anh Thánh Màng viết).

- Con viết giùm Anh Chiếm.

Nói đi. Hôm con mới chết, ôi thôi ! nó khổ biết chừng nào ! Một nỗi bị mẹ thằng Đường (vợ của Chiếm) nó kêu tới kêu lui, chịu đà không nổi ! Thảm mới vừa hết đau thì có lịnh Ngọc Hư Cung sai Như Ý Đế Quân bắt đem qua Thanh Tịnh Đại Hải Chúng.

Thưa Sư phụ, ở chỗ đó khó ở quá ! bị bọn quỉ lồi, cô hồn gì đủ thứ, nó mắng nhiếc tối ngày, nhứt là nó chửi con là đồ làm biếng, tu gì, tu gì cái đám thầy chùa mê hoặc. Hại nỗi bị mấy tay phản đạo cũng có trong đám đó đứng làm đầu xúi giục bọn kia chửi mãi. Con chịu như vậy hoài nên muốn chết đi cho khỏi, ngặt chết không đặng, nó hành con quá chừng !

Đương cơn thảm khổ, con lại may gặp một bà thiệt là tử tế, nghe nói là Thất Nương Diêu Trì Cung đến thăm, rồi biểu con theo Bà. Con mừng quá, đi theo Bà liền, vì thấy Bà đó oai quyền lớn lắm. Nghe nói Bà đắc lịnh Ngọc Hư Cung vì có lời tình nguyện, lãnh phần cai quản Thanh Tịnh Đại Hải Chúng nầy đã từ lâu đặng giáo hóa và độ dẫn các vong linh vì tội tình bị sa đọa vào đây.

Nội Thanh Tịnh Đại Hải Chúng nầy, ai cũng đều kiêng sợ. Bà dắt con đến gởi Đức Quyền Giáo Tông. Con ở đây một thời gian chẳng đặng bao lâu, thì Đức Quyền Giáo Tông kêu con nói rằng : Có lịnh Ngọc Hư cho con đi phó nhậm nơi tỉnh Ninh Bình, làm ông Thần tại đó.

Thật cũng may quá, ấy là nhờ Bà Thất Nương thương tình thấy con ít oi thiệt thà, lại bị đám âm hồn ngạ quỉ hành hạ căn kiếp của con, nên Bà ra tay giúp đỡ.

Con mới đến đó ở đâu đặng năm bảy tháng rồi. May quá, cũng còn gần, con chạy đi chạy về thăm đặng.

Xin Sư phụ nói lại với mẹ thằng Đường hay rằng : thằng Đường chết không phải tại con bắt đâu, nó đổ thừa cho con, nó mang tội đa.

Thằng Đường nó bị quỉ bắt đi đâu, con đây còn không biết. Mà mẹ nó biết nỗi gì. Nó là con quỉ.

Sư phụ biểu mẹ nó nhớ lại khi cấn chửa nó, con và mẹ nó làm cái gì, nhớ lại coi thì hiểu.

Để rồi Anh Ba cắt nghĩa cái việc con cái của mình cho mấy bạn nghe, hay lắm !

Thưa con xin lui.

THĂNG.

4ème séance :

PHẠM VĂN MÀNG

Con xin tiếp chuyện con đã hứa hôm qua.

Thưa các bạn,

Em đã nhiều phen khuyên nhủ xin các bạn có một điều là liệu phương nào cho hiệp tâm hiệp đức mới làm vẹn phận sự yếu trọng của Đại Từ Phụ nấy trao.

Thưa các bạn, nhứt là Anh Châu, Anh Đức, chớ Anh Thông cần chi phải nói, hai anh nhờ đức trọng của Sư phụ bảo bọc. Vậy nên cố tâm nong nả lập mình. Em hỏi hai anh, nếu như toàn Phạm Môn đều làm khổ tâm nhọc trí cho Sư phụ hết như mấy anh, vậy thì Đạo mới ra thể nào ?

Em thấy rõ lời quyết định của Sư phụ rằng : Nếu không học tập nơi trường Phước Thiện của Phạm Môn thì chưa ai đủ hoàn toàn đức tánh đặng giáo hóa nhơn sanh. Vậy mấy anh tập tánh học hỏi, cái may phận nương khổ hạnh mà lập mình chẳng khác nào như mới bước lên thang, chớ chưa vào thiệt cảnh. Mấy bạn ngó đó mà coi, nhơn sanh thống khổ, tâm não rối ren, thì bước Đạo để đâu đặng vững ?

Em thấy chỗ hay của các bạn nên làm mà không làm, đi cỡi ngựa chuối chơi với lũ trẻ con, hơn là ngồi cầm quyền tề quốc, em thấy mấy bạn có chỗ hay mà không hay thiệt nên rất uổng.

Còn nữ phái, ai mà chịu cho nổi, cứ lẩn bẩn hờn giận, búng rảy nhau hoài. Sư phụ rầy mà cũng không kể.

Kính thưa Sư phụ,

Cái hại của Hội Thánh buổi trước cũng do dối lựa người dùng. Xin Sư phụ để tâm liệu định. Con ước mong trong ba bảy lớp thảy có Giáo Thiện khắp hoàn cầu, nghĩa là để cứu tinh cùng các nước. Nếu mình lựa chọn những người như thế nầy thì ngày sau có chỗ nào dùng. Con xin Sư phụ từ đây những người bị khổ hạnh mà lập mình thì Sư phụ giao cho Cửu Trùng Đài cả thảy. Con sẽ giáng cho Sư phụ hay những bạn thi đậu kỳ nhì.

Thưa mấy anh, nói lại với Anh Sắc rằng, hôm anh đi đến núi Mỏ Gà, có em tại đó, còn ngày anh bị khảo, kêu em làm chứng thì em cũng có tại đó tức thì. Còn Anh Đợi (Đại) bị khổ hạnh ra biển ngồi khóc thì cũng có em. À nói lại với Anh Yên biểu làm như lời anh vái tôi thì nên việc.

Anh Giáo Hữu Thượng Cương Thanh ở bên Phạm Môn, anh nong nả dạy dỗ mấy em nghe. Cười.

Khi nãy Anh Chiếm hứa để em giải thích việc con cái của mình. Em xin dặn, kể từ đây, ai muốn sanh con hiền thì giao thân với người phải cho thật hiền, còn buổi ấy mình sẵn tâm hung ác thì con trở nên hung ác, chẳng khác nào mở cửa nhà rồi mình kêu ai thì người nấy đến.

(Sư phụ vái lầm thầm về việc vợ con của anh).

Thưa Sư phụ, chẳng nên bận bịu mà làm gì, thấy khó, mẹ con nó mới lo.

Con xin lui.

THĂNG.


Đức Hộ Pháp nói : Em Tư, đó là vợ của ông Tư Nhượng (Trần Văn Nhượng, Long Can, Chợ Lớn), tên là Nguyễn Thị Luốt, khi sanh tiền làm công quả Chủ sở dệt chiếu ở Phạm Nghiệp, khi qui liễu thì được trở về cựu vị là bậc Địa Tiên, và biến thành nam giới.

Anh Châu tức là Ba Châu, đạo hiệu Hiệp Phố, Đầu Họ Phước Thiện Thủ Dầu Một.

Anh Đức : Phan Văn Đức, đạo hiệu Thượng Chiếu, Đầu Họ Phước Thiện Bà Rịa.

Anh Thông: Nguyễn Văn Thông, tên ngoài là Chì, Tư Chì, Đầu Họ Phước Thiện Cần Thơ.