36.- Thất Nương Diêu Trì Cung
ID027113 - Chương : 36.- Thất Nương Diêu Trì Cung 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1935-1941
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

36.- Thất Nương Diêu Trì Cung

36. Pnompenh, ngày 13-7-Bính Tý (dl 29-8-1936)
Phò loan: Hộ Pháp - Tiếp Đạo.

THẤT NƯƠNG

Em mừng Nhị Ca, Cao huynh, Phong Chí và mấy em.

Lợi, Qua cám ơn em thương tưởng.

Em ôi ! Bạn của em, Qua đã cầu ơn Đại Từ Phụ cho đầu kiếp tại Angleterre, ngày sau sẽ đoạt danh nữ thi sĩ nơi nước ấy.

Em muốn hỏi chị của em thì em nên kiếm quyển sách nào của người viết về đạo nơi Tibet.

Người là nữ văn sĩ đại danh của nước Pháp, tên thiêt là Noehl.

Lễ Sanh Hương Nhâm bạch thầm : . . . . . . . . .

- Em đợi nội đêm nay Qua mời giùm, em Nhâm.

THĂNG.

HOÀNG HẬU PRASEY

Thưa chào chư vị và hai em.

Thiếp đặng lời Thất Nương dặn nói lại với em Nhâm rằng : Chí thân em chưa đặng phép hội diện cùng em đặng, nhưng người và chị nhờ âm chất em có thể cầu giải tội đặng.

Em ôi ! Những bậc chơn hồn vô phước không hưởng đặng hồng ân của Đức Chí Tôn vì chưa mở đạo vốn nhiều. Ôi thôi ! Nơi Diêm đình còn hằng hà sa số.

Chị đã may đặng phép đến viếng cũng nhiều lần, thật là một nơi khổ não mà trí người chưa hề tưởng tượng đặng. Chị quá não nề !

Nơi ấy là nơi pháp luật nghiêm nhặt, dầu cho Phật pháp cũng khó qua. Chị thầm tiếc cho lịnh từ thân em không ngộ đạo. Em gắng liệu lường, có chị giúp sức, ẩn nhẫn chị tính.

THĂNG.

23 giờ 30

ĐOÀN THỊ ĐIỂM

Thưa, kính chào chư vị Thiên phong cùng chư vị thiện tín.

Thiếp vâng lời Thất Nương Diêu Trì Cung đến thân mật cùng chư vị thiện tín.

Thương thay, có một bóng hình chưa chi gọi chắc. Thiếp tưởng từ thử đến chừ, hồn ma, phách quế đã chịu rằng mị mộng đã đành, có chi hay khéo hơn đời gọi rằng nên để ý. Cười . . .

Nhưng thiếp mong mỏi có một điều là làm thế nào cho cả nhơn sanh rõ thấu rằng : Những người chết nơi thế gian nầy chẳng phải là mất, trái lại sự chết vốn để tìm cơ hằng sống.

Thưa cùng các bạn nữ lưu,

Ai đã có đến ở nơi cõi thế gian nầy chỉn cần kiếm một điều là tình ái tương hiệp với nghĩa tương thân; khi còn tại đời thì tương thân là trọng; khi về cảnh vô hình thì ái kia là báu. Những linh hồn đã chịu đau đớn cùng đời mà tìm nên chữ ÁI đều hiểu quyết rằng : chẳng chi trọng hơn tình ái đối cùng đời.

Thiếp cũng vậy, mà chư vị nữ lưu cũng vậy, duy khác nhau có một điều là thương thiệt cùng thương dối mà thôi.

Thiếp nói thật, thiếp thấy chung quanh chư vị biết bao người chí thân của chư vị thậm tủi rằng : chư vị đã quên hẳn họ mà không thương họ nữa.

Thiếp tiếp : Còn các Đấng ấy thì hằng thương nhớ, bao bọc, phò hộ bên mình chư vị hằng ngày. Ấy là một điều ít ai để ý, duy chủ tâm mê tín theo sự viễn vong thờ lạy mà không lòng tin tưởng.

Chúng tôi đến cùng đời đặng kiếm điều tin tưởng ấy mà thôi.

THĂNG.