40.- Thượng Trung Nhựt
ID027117 - Chương : 40.- Thượng Trung Nhựt 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1935-1941
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

40.- Thượng Trung Nhựt

40. Hộ Pháp Đường
Ngày 17-10-Bính Tý (dl 30-11-1936).
Phò loan: Hộ Pháp - Tiếp Đạo.

THƯỢNG TRUNG NHỰT

Qua chào hết mấy em. Cười . . .

Cha chả, mấy em làm công chuyện rành quá, làm họ Phạm phát nầy nổi danh lớn rồi.

Ê, Tép ! Em giỏi lắm ! Ông Ngạn ăn hạng bét.

Cười . . . Qua nghe lóng kỳ nầy em về Tần quốc bị Hội Thánh Cao Miên tụng đại bi dữ lắm. Ê, liệu kẻo họ nắm áo bắt thường đa em à.

Ê,TRANG khóc quá bây ơi ! Vửa hiểu hiểu, chớ còn khi tỉnh khi say, nhưng Qua theo bên mình bảo hộ không sao phòng ngại.

Em Tám làm ơn nói với con Hai cho nó biết kẻo lo rầu tội nghiệp.

Hộ Pháp bạch : - Biết nó nghe không ?

- Em cứ nói giùm. Cha chả ! Va oán em đánh va hôm nọ lắm. Qua an ủi, mà hễ tỉnh thì cằn rằn hoài. Em nên viết cho va một cái thơ an ủi, cậy Qua đưa giùm đặng Qua thừa dịp thức tánh va một chút. Em làm ơn giùm.

Ối! Thây kệ, đừng giận làm gì nữa, nếu em thấy va lúc nầy thế nào em cũng tội nghiệp. Em làm phước làm giùm cái tháp cho va, hễ tỉnh thì hỏi có bấy nhiêu đó hơn hết.

Ôi ! TƯƠNG là cục nợ báo đời của TRANG, do căn kiếp phải vậy, dầu khi chết cũng còn theo báo hại. Em biết TƯƠNG là ai chăng ?

Đứa nào nói trúng, Qua thưởng cho một củ mì.

Ê, Qua nói nhỏ: là Ngô Tôn Quờn đó, biết không ?

Tiếp Thế bạch : - Nhắc việc cầu phong cho Đạo hữu Cận.

- Ôi ! Lôi thôi ăn trớt.

Nè Hộ Pháp ! Qua đến vì tình bạn nhau chớ Qua không dám phạm mạng Hộ Pháp nghe không. Đừng bắt lỗi Qua bị hạ lâm về tội đó đa.

Ê, em nhớ rằng Phước Thiện tức là Phạm Môn, có chức trách quyền hành đặc biệt y theo Thập nhị đẳng cấp thiêng liêng. Qua nói rõ rằng ấy mới thiệt chơn vi Đại Đạo, mà hễ Đại Đạo thì cốt của toàn sanh chúng, chớ không riêng cho bậc cao siêu. Nói rằng toàn sanh chúng thì ta cũng nên cho là hạng dân thứ. Em hiểu dân thứ mới thiệt sanh mạng của Đạo.

Qua nói rõ nữa, Phạm Môn là Đạo của kẻ bần hèn. Kẻ bần hèn mới thiệt con yêu dấu của Đại Từ Phụ. Đại Từ Phụ đến lập Đạo độ rỗi con yêu dấu của Người, chớ không phải đến rước những trang siêu hoát. Vậy thì Phước Thiện chẳng lẽ chung chức trách với Cửu Trùng Đài, em nên hiểu.

Qua tưởng Thánh ý Đức Lý Giáo Tông vì thấy những sự trở ngại khó khăn trong lúc ban sơ nên phong tạm Lễ Sanh cho hàng Giáo Thiện.

Khi hôm qua đến phong thưởng Hội Thánh, Ngài có thốt lời với Qua rằng : Ngày nay em đủ quyền hành chỉnh đốn nên Ngài nhượng quyền phong thưởng lại cho em, hầu làm cho Thập nhị đẳng cấp thiêng liêng ra thiệt tướng.

Em khá để lòng lo liệu cho ra vẻ hoàn toàn y Thiên thơ tiền định, có Phối Thánh giúp tay em, đừng ái ngại. Qua sẽ biểu người đến.

Qua để lời mừng cho Hóa, và chào em Lễ Sanh Nghĩa.

THĂNG.

TÁI CẦU:

Phò loan: Hộ Pháp - Tiếp Thế.

PHẠM VĂN MÀNG

Thưa, con chào Sư phụ, chư Sư thúc, chư vị Thiên phong, các bạn và mấy em.

Đã lâu không giáng nên nhớ nhau quá !

Thưa anh năm Thượng Thế Thanh, em có lời dặn anh, trong mấy sở, chủ quyền chưa định, nên còn lộn xộn quá. Hôm nọ, việc xảy ra vụ lường gạt đó cũng bởi anh chưa khép vào khuôn luật mới có ra vậy. Em muốn từ đây họ phải do lịnh anh mới đặng phép thi thố mọi điều thì tránh những tai hại ấy.

Anh Sắc nên vô Hà Tiên độ lắm người nơi ấy, có em đi theo.

Cả mấy anh lúc nầy gắng vận động sẽ nên nhiều việc lắm.

Thưa Sư phụ, con xin Sư phụ đình đãi lại một đôi lúc nữa về điều phong thưởng kỳ nhì, còn phần kỳ nhứt thì cho lên hết đặng, vì bởi luật định phận sự mỗi hạng, các bạn con chưa làm cho đủ phép, chỉ công quả nhiều năm buộc thăng vị.

Thưa Sư phụ, phái nữ còn lộn xộn lắm, con coi hạnh đức của mấy em nhỏ có phần hơn người lớn, nên khó định liệu đặng, chẳng lẽ cho mấy em lên, còn mấy người lớn thì đứng.

Em để lời cầu rỗi cho chị Hai Tiều, tâm thì có tâm nhưng tánh làm quyền, ai ai cũng khó chịu, nhứt là cách đối làm chị Phạm Môn cả hết, anh em đều buồn ý, nhưng nghĩ công nghiệp cũng dày, ngặt nỗi chưa trọn hiến thân cho Đạo. Xin Sư phụ nghĩ vì Thiên tánh tự nhiên như vậy, từ bi tha thứ một lần kẻo đương cơn bịnh hoạn thêm rầu buồn tội nghiệp.

Còn chị Tám Búng cũng giống y như kiểu đó, người ta không phục rồi giả bộ điên cuồng. Xin Sư phụ thương sắp nhỏ mồ côi nuôi dùm làm phước. Xin Sư thúc Khai Pháp đọc lên cho con chấm.

THĂNG.